Chương 15: Quy cách dùng để phong hậu, lập trữ quân, dùng để phong quận vương liệu có hơi quá...

Cao Hoài Du trở lại trước phòng ngủ của Nguyên Hi, thấy hắn đã ngồi dậy, không khỏi có chút chột dạ.

Y không biết liệu Nguyên Hi có bị tiếng động vừa rồi làm tỉnh hay không. Chính y đã thả kẻ chủ mưu ám sát ở Ngự Lâm Uyển hôm nay đi... Sau này cũng không biết sẽ gây ra chuyện gì nữa. Nhưng dù sao đó cũng là học trò của ân sư, hôm nay y nể tình xưa mà tha cho hắn một lần. Nếu có lần sau... y tuyệt đối sẽ không nương tay.

"Hoài Du." Nguyên Hi vừa tỉnh, giọng hơi khàn, "Bên ngoài... có chuyện gì sao?"

"Không có gì..." Cao Hoài Du khẽ cúi mắt, "Thần chỉ nghe thấy động tĩnh, nên ra ngoài xem thử. Nhưng là thần đa tâm thôi..."

Nói dối thực sự không phải sở trường của y. Ngay khi y mở miệng, Nguyên Hi đã nhận ra điều gì đó. Nhưng với hắn, chuyện này chẳng phải việc lớn. Hoài Du có chuyện không muốn nói, thì cứ để y, cũng chẳng sao.

Hắn thật sự không thể nghĩ ra Cao Hoài Du có thể giấu hắn chuyện gì kinh thiên động địa.

"Khụ khụ..." Chui ra khỏi chăn hơi lạnh, Nguyên Hi ho vài tiếng.

"Bệ hạ, ngài vẫn ổn chứ?" Cao Hoài Du bước tới, lo lắng hỏi.

Nguyên Hi lắc đầu: "Đêm lạnh thôi."

Cao Hoài Du không thắp đèn, trong bóng tối mò lấy một cốc nước đưa cho hắn: "Bệ hạ, uống chút nước đi."

Nguyên Hi cúi đầu uống hai ngụm từ tay y, ngẩng lên nói: "Mau nghỉ ngơi đi, nơi này có người canh gác rồi."

"Vâng..." Cao Hoài Du gật đầu, đỡ hắn nằm xuống.

Nguyên Hi thực sự mệt, trước đó bị bệnh hành hạ nửa ngày, giờ lại ngủ giữa chừng tỉnh dậy, đầu óc vẫn mơ màng. Hắn lười nghĩ thêm gì nữa, chỉ muốn nghỉ ngơi, vừa chạm gối đã chẳng còn muốn động đậy.

Thấy hoàng đế ngủ, Cao Hoài Du lặng lẽ cáo lui. Y biết tên thủ lĩnh ảnh vệ võ công cao nhất đã bị thương nặng, những kẻ khác càng không thể đến ám sát nữa. Nguyên Hi an toàn, y không cần lo lắng thêm.

Y có thể đi nghỉ... nhưng cuộc gặp gỡ với tên thủ lĩnh ảnh vệ khiến y hoàn toàn không thể chợp mắt.

---

Sáng hôm sau, Nguyên Hi vừa đưa người về cung sau một ngày lười biếng ở Ngự Lâm Uyển, Lễ bộ đã có người đến cầu kiến.

Ở yến tiệc, Nguyên Hi đã ban khẩu dụ phong Cao Hoài Du làm Thanh Hà Vương. Vốn chỉ cần thêm một đạo chiếu thư và văn bản phong tước là đủ, nhưng Nguyên Hi lại bảo phải chọn ngày làm lễ phong tước. Lễ bộ đương nhiên phải soạn thảo trước một bản chương trình.

Vì một câu của hoàng đế, Lễ bộ trên dưới bận rộn cả ngày khi hắn đi săn chơi. Cũng may chỉ là phong một quận vương ngoại thích, nếu không một ngày làm sao đủ.

Lễ bộ Thị lang Trương Kinh đưa văn bản trong tay cho Hàn Tẫn Trung, cúi đầu nói: "Lễ bộ soạn thảo nghi thức phong tước Thanh Hà Vương, xin bệ hạ xem qua."

Hàn Tẫn Trung cẩn thận nhận lấy dâng lên. Nguyên Hi lướt qua, cực kỳ không hài lòng, sắc mặt trầm xuống.

Trương Kinh đợi mãi không thấy hoàng đế lên tiếng, cẩn thận ngẩng lên nhìn hắn sau bàn, lòng thấp thỏm, bắt đầu nghĩ xem mình sai sót chỗ nào.

Ông ta lăn lộn trong quan trường hơn hai mươi năm, ở Lễ bộ cũng năm năm, các nghi thức lớn nhỏ đã thuộc nằm lòng. Bản chương trình lễ phong tước này ông ta đã xem kỹ, không thể có sai sót. Nhưng Nguyên Hi, một người uy nghiêm như vậy, chỉ cần nhíu mày là khiến người dưới tự nghi ngờ bản thân.

Thế nên dù Trương Kinh tự tin đến đâu, lúc này cũng không khỏi run rẩy.

Hồi lâu, Nguyên Hi mới mở miệng, nhíu mày: "Đây là cái gì? Chỉ vài người đưa một văn bản phong tước là xong? Trẫm phong là Thanh Hà Vương, quy cách phải nâng lên."

Trương Kinh ngẩn ra: "Bẩm bệ hạ, đây đã là quy cách của quận vương..."

Cao Hoài Du không phải người hoàng thất họ Nguyên, nói trắng ra chỉ là thần tử. Lễ chế Đại Ngụy kế thừa tiền triều, phân biệt rõ hoàng thất và triều thần. Hoàng thất phong tước dĩ nhiên có lễ phong. Nhưng thần tử thì khác, thần tử được phong lễ phải là người có công lớn.

Công lao sau này của Cao Hoài Du đương nhiên xứng đáng, nhưng lúc này đây, y đến Ngụy quốc chưa đầy một năm, Nguyên Hi phong vương cho y đã đủ khiến triều thần xì xào. Nhưng hắn cũng có lý do: Cao Hoài Du là hoàng thất Yên quốc, từng làm hoàng đế vài ngày, phong vương cũng hợp lý.

Nhưng những thứ khác thì quá đáng. Vốn phong quận vương chỉ cần một chiếu thư, một văn bản phong tước là xong. Đặc biệt tổ chức lễ phong đã là vượt chế, vậy mà hoàng đế còn chê quy cách chưa đủ?

Nguyên Hi hơi ngả người ra sau, lười biếng nói: "Để Ninh Vương làm sứ giả phong tước, nghi trượng tăng gấp đôi, sửa thành như vậy đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!