Nguyên Hi gửi đến cả một rừng quần áo, đã đủ khiến Cao Hoài Du không thoải mái rồi.
Nếu giờ mà y không chọn đại một bộ, lại để hắn hứng lên sai Thượng Y Cục gửi thêm vài bộ nữa, Cao Hoài Du e rằng mình sẽ chết ngạt mất thôi.
Cao Hoài Du đau đầu, đành chọn lấy bộ màu đỏ, vừa khớp với phẩm cấp quan phục, không sợ sai lệch.
Rồi y nghi hoặc hỏi: "Tạ bệ hạ... Nhưng thứ lỗi thần ngu muội, dám hỏi ý bệ hạ là gì?"
"Trước đây trẫm tiếp Nguyên Hồng vào cung, hứa hôm nay đưa nó đến Ngự Lâm Uyển." Nguyên Hi nhìn y, "Khanh ở đây, vừa hay dạy nó cưỡi ngựa bắn cung."
Nói về cưỡi ngựa bắn cung, bệ hạ chẳng phải là cao thủ số một đương thời sao? Cao Hoài Du thầm oán, nhưng nói: "Được cùng bệ hạ và Tấn Vương đồng hành, thần vô cùng vinh hạnh."
Hình như y không vui lắm...
Nguyên Hi cau mày, nói: "Vừa hay có vài con ngựa từ Nhu Lan mới gửi đến, nếu khanh thích, chọn vài con mang về đi."
Trên đời này, thứ khiến Cao Hoài Du động lòng chẳng có mấy, nhưng ngựa tốt lại là một trong số đó.
Dù sao võ tướng xuất thân, ai không mê ngựa quý? Cũng xuất thân võ tướng, Nguyên Hi quá hiểu đam mê này. Quả nhiên, lời này khiến Cao Hoài Du biểu cảm đang uể oải bỗng sáng bừng lên.
Dẫu thẹn trong lòng đến mấy, song món hắn ban thật quá hấp dẫn... Cao Hoài Du nói: "Thần tạ ơn bệ hạ..."
Nguyên Hi nhướn mày: "Cao khanh được trẫm ban thưởng, thường chẳng phải hay khước từ sao?" Lần này thì trực tiếp tạ ơn nhận lời ngay, thật hiếm có nha.
Cao Hoài Du tai đỏ lên: "Thần..."
Nguyên Hi trêu xong rồi, lập tức giải vây, cười: "Đây là tặng khanh, không phải ban thưởng."
Cao Hoài Du trong lòng ấm áp: "Bệ hạ... thần thật tâm cảm tạ!"
Nguyên Hi cười khẽ: "Vậy hôm nay Cao khanh hãy cùng trẫm săn bắn cho tận hứng."
Cao Hoài Du lập tức đáp: "Thần tuân chỉ!"
Giọng nói còn cao vút... chậc, Hoài Du lúc còn trẻ đúng là dễ dụ dễ lừa.
Nguyên Hi nghĩ vậy càng muốn cười, bèn nói: "Mau thay quần áo đi."
Cao Hoài Du giờ đã không còn vẻ lúng túng khi đối diện mười mấy bộ quần áo nữa, vui vẻ bước tới cầm lấy bộ đồ đỏ kia, kết quả cung nữ bên cạnh không đợi y lấy, đã tiến lên định cởi áo thay cho y.
Y lại hoảng hốt, lùi một bước, vô thức nhìn Nguyên Hi, như đang cầu cứu.
Nguyên Hi rất hiểu tật xấu này của y, lập tức ho nhẹ: "An Dương Hầu không thích có người bên cạnh, các ngươi lui ra đi."
"Vâng ạ."
"Thế này ổn chưa?" Cung nữ lui hết rồi, Nguyên Hi mới hỏi Cao Hoài Du.
Cao Hoài Du gật đầu: "Vâng."
Nguyên Hi cũng gật: "Đi đi, trẫm cho xe ngựa chờ trước điện."
Sợ Cao Hoài Du không thoải mái, Nguyên Hi nói xong liền rời đi trước, thẳng đến Ngự Lâm Uyển.
Đế vương đi săn, thường tổ chức rất long trọng. Đặc biệt là mỗi đợt săn bắn tế trời vào mùa xuân, vì là đại lễ nên văn võ bá quan đều đi theo, kéo dài nửa tháng. Nhưng hôm nay, Nguyên Hi chỉ đưa chất nhi đi chơi, nên chỉ tùy tiện dẫn theo trăm vệ binh.
Còn Cao Hành, vị "thư đồng" này, vốn đang bệnh, chưa gặp Nguyên Hồng, đương nhiên hôm nay không theo hầu.
Nhưng Nguyên Hi thật lòng muốn Cao Hành cùng học với Nguyên Hồng. Cao Hành sau này thế nào không bàn, giờ cậu ta chỉ là đứa trẻ mười mấy tuổi, còn có thể uốn nắn được. Có lẽ nếu hắn cho cậu ta học hành tử tế, lớn lên sẽ không còn hẹp hòi cực đoan nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!