Chương 1: Trẫm băng hà

Trong lều trại quân doanh, người đàn ông cởi bỏ áo giáp, chỉ mặc độc một bộ y phục mỏng, tựa người vào sạp gỗ, sắc mặt đã trắng bệch đến đáng sợ. Tư thế tựa ngồi đơn giản như thế này cũng khiến hắn mệt nhọc khôn cùng. 

Ai cũng hiểu rõ, vị thiên chi kiêu tử chỉ vừa tròn ba mươi tuổi này đã đi đến hoàng hôn của đời mình.

Nhưng dù vậy, hắn vẫn giữ được uy nghiêm của bậc đế vương thống trị thiên hạ, ánh mắt quét qua vẫn đủ khiến người ta không dám thở mạnh.

Thần tử thân cận Vương Nghiêm nghẹn ngào nói: "Bệ hạ... ngài đừng vội, lão thần đang lắng nghe đây."

"Truyền ngôi... khụ khụ... cho Nguyên Hồng. Kế vị không cần nối dõi..." Nguyên Hi cố sức thốt ra di chiếu, sau khi dặn dò việc quan trọng nhất, lại ho sù sụ một trận.

Vương Nghiêm, vị lão thần lớn hơn hắn hơn hai mươi tuổi, lau nước mắt, sốt ruột đáp: "Bệ hạ, ngài không có con cái, dù sao cũng phải có người kính cẩn phụng thờ ngài, thay ngài tận hiếu chứ!"

Nguyên Hi khẽ cười, nói: "Trẫm là quốc quân... bách tính thiên hạ đều là con của trẫm, lo gì không ai thờ phụng? Chẳng lẽ... khụ khụ... trẫm lại thành cô hồn dã quỷ sao... Đừng lo."

Hơi thở càng lúc càng khó nhọc, ý thức càng lúc càng mơ hồ, hắn ngẩng mắt nhìn ra ngoài lều, như muốn xuyên qua tầng tầng núi non để thấy điều gì đó: 

"Chỉ tiếc là..."

Những gì hắn có thể nhìn thấy – cảnh vật ngoài lều, thần tử trong lều – đều dần trở thành những chiếc bóng chồng chất, hóa thành những mảng màu mờ đục, cuối cùng từ từ hiện lên dáng vẻ của một người.

Nụ cười của người ấy luôn nhàn nhạt như vậy, từ nay về sau e rằng không còn được gặp lại nữa. 

Chiến sự ở tiền tuyến Linh Châu đang căng thẳng, sao mình lại không thể cầm cự được vào đúng lúc này chứ?

Nguyên Hi cười khổ hai tiếng, dặn dò: "Việc... trẫm đại hành*, tạm thời giữ bí mật, đừng để Hoài Du ở tiền tuyến Linh Châu bị ảnh hưởng..."

Vương Nghiêm đau buồn đáp: "Thần và các đại thần tuân mệnh!"

Không biết khi y trở về, nghe tin mình qua đời, sẽ thế nào...

Nước Yên bị mình diệt vong, y là tông thất của nước Yên, các đại thần luôn khuyên hắn đề phòng y, nhưng hắn lại luôn tin tưởng y, phong y làm huân tước, ban cho y quyền thế. Đến nay y lập chiến công hiển hách, thế lực chấn động triều đình, vậy mà hắn chưa từng mảy may nghi ngại. 

Dù sao hắn hiểu y quá rõ, y nói sẽ dùng cả đời để báo đáp ân tình cứu mạng và thu nhận năm xưa, y chắc chắn sẽ làm được.

Nhưng hắn cũng không muốn trói buộc y. Đến ngày hôm nay, ân tình năm xưa y cũng đã trả đủ. Nếu y thực sự như các đại thần lo lắng, rời bỏ Đại Ngụy để khôi phục nước Yên, hắn cũng tuyệt đối không trách y.

Những gì y làm cho hắn, cho Đại Ngụy, đã quá nhiều, quá đủ.

Chỉ tiếc là không thể cùng y thống nhất thiên hạ, chứng kiến bốn bể thái bình. Đó có lẽ là tiếc nuối duy nhất của hắn.

Thật sự rất tiếc nuối... còn nhiều việc chưa kịp làm, nhưng giờ đây chẳng còn kịp nữa.

Hắn từng nghĩ, đời người trăm năm rồi cũng đến lúc kết thúc. Ngày hắn chết, nhất định phải là khi thiên hạ đã quy về một mối, bốn bể yên lặng, chẳng còn binh đao. Đến lúc đó, hắn mới có thể công thành thân thoái, nhắm mắt mà không mang theo chút hối hận nào.

Nhưng giờ đây đại nghiệp chưa thành, hắn làm sao có thể nhắm mắt xuôi tay?

"Khụ... khụ khụ khụ... Thiên hạ chưa định, nhưng có Nghiêm công và Hoài Du phò tá Hồng nhi, trẫm cũng yên tâm..." Hắn nuốt xuống ngụm máu trong cổ họng, gắng gượng nói, "Chỉ là Hoài Du tính tình ngay thẳng, cương liệt, không thạo nhân tình... Nghiêm công, người mà trẫm gửi gắm, không chỉ có mỗi Nguyên Hồng."

"Lão thần hiểu rồi..."

Hắn im lặng hồi lâu, kéo tờ chiếu thư đã chuẩn bị sẵn từ trong tay áo, ném thẳng vào chậu than.

Ngọn lửa lập tức nuốt chửng tấm lụa, đám người xung quanh còn chưa kịp nhìn rõ nội dung thì chữ trong chiếu thư đã bị thiêu rụi gần hết.

"Đây là..." Vương Nghiêm tưởng bệ hạ lỡ tay, ngẩng lên lại thấy ánh mắt Nguyên Hi bình thản, không biết có nên lao tới cứu tờ chiếu thư ấy hay không.

"Đốt đi." Nguyên Hi khẽ nói, "Đốt đi, không cần nữa..."

Một giọt lệ lặng lẽ lăn xuống từ khóe mắt, ngay cả Nguyên Hi cũng không nhận ra, rồi thân thể hắn khẽ đổ xuống, đôi mắt vĩnh viễn khép lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!