Editor: Min
Đào Diệp mắng hắn một câu, Du Đại Tuấn đã vui tới mức cả đêm không ngủ được.
Không có, không có, ý của câu này chính là chưa có người yêu!
Phải biết rằng lúc trước hắn theo đuổi người ta, thì mười ngày chưa nói nổi một câu, khó khăn lắm mới bắt chuyện được thì trong mười câu có chín câu là 'không được', còn lại một câu là 'xin lỗi'.
Quả nhiên, làm alpha là phải không bao giờ được bỏ cuộc.
Đào Diệp vừa cho hắn chút màu, Du Đại Tuấn đã lập tức mở cả xưởng nhuộm. (*)
(*) "
" (cho chút màu) nghĩa là người kia có biểu hiện thiện cảm hay chút tín hiệu. Còn "
" (mở xưởng nhuộm) là cách nói vui chỉ việc phản ứng thái quá, mừng rỡ thái quá khi được người ta để ý một chút.
Mỗi buổi sáng hắn đều mang bữa sáng tới, tối thì mang đồ ăn khuya tới, cứ liên tục mười ngày nửa tháng chẳng ngừng nghỉ. Mà hắn nào chỉ mang cho mỗi Đào Diệp đâu, trực tiếp bao luôn cả khoa, rầm rộ tới nỗi cả bệnh viện ai cũng biết Phó chủ nhiệm Đào mới câu được một 'đóa hoa đào bằng vàng'. (*)
(*) Ý chỉ người theo đuổi vừa nhiệt tình vừa nhiều tiền.
Đào Diệp giờ mới hiểu năm ngày không liên lạc kia, đúng là Du Đại Tuấn phải đi công tác nên mới không có thời gian quan tâm tới mình.
Hiện tại lại là dáng vẻ của đại gia ngốc, chẳng khác gì hồi còn đi học cả.
"Sau anh đừng mang nhiều đồ ăn thế nữa." Đào Diệp nói với alpha đang sắp xếp hộp giữ nhiệt, "Vừa phô trương, lại còn tốn tiền."
"Nhà anh làm trong ngành ẩm thực, đồ nhà làm, không mất công đâu mà." Du Đại Tuấn mở nắp ra rồi đổ nước dùng của mỳ đã được chia theo phần vào. Như vậy vừa không bị nát mỳ, mà mỳ vằn thắn tôm cũng vẫn còn nóng.
Hắn lấy đôi đũa sạch từ hộp đựng, còn tỉ mỉ dùng khăn sát khuẩn lau lại một lần nữa rồi mới đưa cả bát mỳ và đũa tận tay Đào Diệp.
"Nhà anh tuy rằng không phải là quá giàu sang gì, nhưng cha anh cũng là một người có tài, ăn mặc ở mảng gì cũng đều dính tới một chút. Anh làm chút đồ đơn giản để dụ dỗ đồng nghiệp của em cũng không có gì phiền phức cả."
Đại Tuấn tủm tìm cười, giống như Đào Diệp chỉ cần ăn một miếng là hắn cũng vui phát điên lên được rồi, "Anh biết em là người luôn chỉ hướng tới công việc, bởi vậy sẽ khó tránh có những lúc em đối xử với bản thân mình qua loa, nhưng ăn không ngon thì cơ thể sẽ không khỏe, anh dốt nát, chuyện nghiên cứu anh không thể giúp được em, vậy thì thế nào cũng phải làm công tác hậu cần cho em chứ... Nếu ăn không ngon miệng thì sao cơ thể khỏe mạnh đây.
Anh cũng chỉ có thể đưa cơm tới cho em thôi."
Đào Diệp bị hơi nóng từ nước mỳ làm nóng cả mặt, anh khẽ nói: "Vậy anh cũng đâu cần phải mang tới nhiều đồ như vậy."
"Thế thì đâu có dược." Du Đại Tuấn gãi gãi đầu, "Ở bệnh viện lớn như chỗ em, quan hệ giữa người với người cũng chẳng đơn giản hơn so với bên kinh doanh là bao. Nếu anh chỉ mang đồ ăn tới cho em, mà đồng nghiệp hay lãnh đạo gì gì đó của em ngày nào cũng thấy, khó tránh khỏi sẽ có người không vừa mắt mà tìm cách gây khó dễ cho em. Giả sử họ nói em đang tạo đặc quyền, cố ý để cô lập em thì phải làm sao?
Người ta nói 'cật nhân chủy đoản' (*), anh đã cho bọn họ ăn rồi thì họ cũng phải im lặng, để họ suy nghĩ xem là nếu bàn chuyện về em thì còn được hưởng những lợi ích này nữa hay không!"
(*) Cật nhân chủy đoản (): thành ngữ TQ, nghĩa là há miệng ăn của người ta thì không nói gì được người đó, tương tự như câu "Há miệng mắc quai" (Theo Tangthuvien).
Đào Diệp không nói gì, anh chỉ cúi xuống ăn khiến Du Đại Tuấn lại bắt đầu thấy căng thẳng.
"Tóm lại là em khác với bọn họ, anh đối xử với từng người đều khác nhau. Đồ của họ là những món ăn của nhà hàng làm, còn của em thì khác, đều là anh tỉ mỉ làm, anh còn có chứng chỉ đầu bếp hạng đặc biệt, không thua kém gì các đầu bếp trong nhà hàng ... Còn nữa, còn nữa, anh không phải có ý nói em không tốt đâu, anh biết năng lực trong công việc rất giỏi, em cũng rất thông minh, chỉ là anh muốn lấy lòng em, muốn chăm sóc cho em, chứ không muốn gây thêm phiền phức cho em."
Du Đại Tuấn càng nói, đầu của Đào Diệp lại càng cúi thấp hơn, trông như sắp chui luôn vào cái bát.
Cái tên alpha này phiền thật chứ, đây là văn phòng mà, dù không có người khác những cùng đâu có thể cái gì cũng nói tuột hết ra như thế.
Nhưng mà trong tô mỳ này, Đào Diệp cắn một con tôm to, thơm ngon vô cùng, thậm chí là còn ngon hơn cả năm đó.
__________________
"Đào Diệp, có người tìm cậu này!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!