"Đào Diệp....." Du Đại Tuấn thấy dáng vẻ lùi về phía sau phòng bị của Đào Diệp thì trong lòng căng thẳng, nhưng hắn rất nhanh lấy lại bình tĩnh, dịu dàng nói, "Lần trước đi cùng em, tôi đã hứa sẽ mang ít quà cho mọi người.... Trước đó tôi đi công tác chưa mang đồ được, mãi tới hôm nay mới sắp xếp xong mọi việc."
"Anh đi công tác?" Đào Diệp dứt lời liền nhìn sang mấy người đồng nghiệp đang hóng hớt đứng xung quanh, liền hừ một tiếng, "Mọi người ăn thì ăn đi, đừng có ở đây nhìn tôi như nhìn khỉ diễn xiếc thế."
"Tôi quấy rầy lúc em làm việc rồi à?" Du Đại Tuấn cười áy náy, "Tôi tặng quà cho mọi người rồi sẽ đi ngay, em đừng giận nhé."
"Tôi cũng gần tan làm rồi." Đào Diệp hắng giọng, "Nếu anh không bận, thì có thể đi cùng với tôi."
"Được được!" Du Đại Tuấn lập tức vui vẻ, "Không bận, không bận, tôi chờ em thu dọn đồ đạc."
Chỉ biết cười ngốc thôi, Đào Diệp thầm mắng trong lòng.
Con gấu ngựa thối này đúng là đáng ghét mà.
_______________
Du Đại Tuấn thành công đưa được người lên xe, nhưng tiếc là lên xe rồi lại không biết phải nói gì. Giờ hắn là dân kinh doanh chẳng phải thiếu niên nữa, về mặt lý thuyết thì không nên luống cuống, nhưng cứ ở trước mặt Đào Diệp là lại ăn nói vụng về, suy nghĩ rất lâu mới do dự mở lời.
"Bình thường em đi làm cũng không lái xe à?"
Đào Diệp đang quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe thấy hắn hỏi thì anh quay lại nhìn rồi mới đáp.
"Hàng ngày tôi đi tàu điện."
"À." Du Đại Tuấn gãi gãi mũi, "Anh hay đi xe... vì công việc cứ phải chạy nơi này nơi kia, lái xe sẽ tiện hơn."
Đào Diệp nhất thời không hiểu hắn muốn nói cái gì, chỉ có thể đồng ý với hắn.
"Đúng vậy."
Du Đại Tuấn dừng một chút, lại hỏi: "Căn hộ em đang ở là em mua hay thuê vậy?"
Đào Diệp nghi hoặc nhíu mày, nhưng vẫn trả lời: "Là mua, nhưng mà vẫn còn một khoản trả góp."
"À đúng, giờ bình thường cũng ít người mua đứt luôn nhà trong một lần."
Du Đại Tuấn vừa nói vừa cười gượng mấy tiếng, Đào Diệp nghe vậy thì càng nhíu mày chặt hơn.
"Có lẽ vậy."
Alpha này lại không tìm được chuyện gì để nói nữa, rẽ qua mấy khúc cua rồi, hắn mới miễn cưỡng tìm được chủ đề mới.
"Bình thường em cũng tan làm muộn thế này sao?
"Không hẳn, còn xem tình huống của bệnh nhân nữa."
Du Đại Tuấn nghe xong câu trả lời của Đào Diệp, hắn vẫn ấp úng như cũ không biết là rốt cuộc định làm gì nữa.
"À, cái kia..."
Omega ngồi bên ghế phụ tức tới mức bật cười, ngắt lời hắn: "Rốt cuộc là anh muốn hỏi cái gì? Điều tra hộ khẩu của tôi à?"
Du Đại Tuấn vóc dáng cao lớn như vậy mà giờ như quả bóng bị xì hơi xẹp lép.
"Không không phải, tôi không biết nên chọn chủ đề gì để nói chuyện cùng em, nên hơi căng thẳng."
Đào Diệp liếc mắt nhìn hắn, bất đắc dĩ nói: "Anh căng thẳng cái gì? Tôi cũng đâu có ăn thịt người."
Nói tới đó thì Du Đại Tuấn có hơi tủi thân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!