Chương 5: (Vô Đề)

Editor: Min

"Tôi chỉ là muốn tìm cơ hội để được ở cùng với em. Em cũng biết rồi đó, tôi đã thích em từ khi còn học đại học, đến giờ tôi vẫn thích em. Tuy rằng tôi biết mình chẳng thể có cơ hội để làm nửa kia của em, nhưng ít nhất hãy cho tôi cơ hội để làm bạn em, có được không?"

Sao lại có thể có một alpha nói ra những lời này với một omega độc thân cơ chứ!

Hiện tại là 2 giờ sáng, và Đào Diệp không thể nào ngủ được.

Đừng nghĩ là anh nghe không hiểu gì, alpha này đang muốn lùi một bước mà tiến ba bước.

Làm bạn bè chẳng phải chỉ là cách tiếp cận một cách đầy thận trọng hơn thôi hay sao?

Đầu tiên là làm bạn bè, rồi để anh quen với sự hiện diện của alpha ấy, sau đó lặng lẽ thâm nhập vào, từng chút một lặng lẽ phá vỡ phòng bị của anh.

Đáng lẽ anh phải dứt khoát từ chối! Không để cho hắn có bất cứ tia hi vọng nào!

Nhưng dáng vẻ Du Đại Tuấn trông có vẻ là thật sự chân thành.

Hẳn là anh ta sẽ không phải kiểu alpha tự phụ kiêu căng ngạo mạn.

Không đúng không đúng, đám alpha là kiểu để tìm bạn đời thì rõ ràng là lời nói dối nào cũng có thể thoát ra khỏi miệng được, chỉ cần là theo đuổi được omega thì chẳng từ thủ đoạn tồi tệ nào cả.

Nhưng mà, nếu làm bạn với hắn thì cũng chẳng mất gì, chỉ cần bản thân cẩn thận, thì kết bạn thêm cũng không phải là vấn đề. Dù sao thì anh cũng là người khó có bạn bè thân thiết, mỗi ngày ngoại trừ công việc thì cũng chỉ còn công việc, cuộc sống lặp đi lặp lại chẳng thú vị gì, có lẽ có thể tận dụng cơ hội này để kết bạn được với nhiều người hơn thì sao?

Đào Diệp bị những suy nghĩ rối loạn của mình mà nóng cả người, trong phòng giờ tràn ngập mùi hương hoa quế nồng nàn mà anh chẳng hề biết.

Anh cảm thấy chắc là bản thân đã độc thân lâu quá rồi, cho nên chỉ vừa mới gặp một alpha thả thính mình là đầu óc bắt đầu suy nghĩ miên man.

Rõ ràng Du Đại Tuấn cũng không thể coi là một alpha đẹp trai, nhưng nét mặt hắn cương nghị đầy khí chất riêng, vóc dáng cao lớn cường tráng, cách ăn mặc và cư xử đều rất đứng đắn, lời nói hành động thì chu đáo ân cần, cả người đều toát lên một khi chất mà người khác không thể bắt chước được.

Hơn nữa một alpha uy mãnh như vậy lúc đứng trước một omega lại đôi khi để lộ ra vẻ vô cùng ngại ngùng. Đào Diệp nhớ lại lúc hai người tạm biệt nhau trước cổng khu nhà anh tối nay.

Tên alpha này đứng ở trước cổng vẫy tay với anh, chiếc xe việt dã ở bên cạnh còn bật đèn pha soi sáng con đường Đào Diệp đang đi khiến bóng dáng góc cạnh của hắn bỗng trở nên mơ hồ, trông vừa mềm mại vừa hiền lành.

"Ngủ ngon, chúc em mơ một giấc mơ đẹp nhé, bạn học Đào Diệp."

Sao lại có thể như thế chứ, Đào Diệp ủ rũ dùng chăn chùm kín lại khuôn mặt đỏ bừng của mình, này quá là phạm quy đó!

Trước kia không phải hắn ta chỉ biết dùng sơn viết những dòng chữ đỏ chót để đuổi theo anh tỏ tình à?

Giờ sao lại tiến bộ nhiều vậy, đúng là làm người ta không thể hiểu nổi.

Đào Diệp đang cố gắng hít vào thật sâu, thì cái di động để ở bên cạnh gối lại rung lên.

Alpha vừa mới trao đổi thông tin liên lạc với anh ngày hôm nay đã gửi tin nhắn tới.

[Tôi về đến nhà rồi, mọi chuyện vẫn ổn, em đừng lo.]

"Ai lo cho anh chứ, mơ đẹp đi."

Đào Diệp xấu hổi đến mức đầu như sắp bốc khói, anh hùng hùng hổ hổ vứt cái điện thoại xuống rồi nhắm mắt chui vào trong chăn.

Ở xa như thế mà còn muốn đưa anh về nhà, cái tên alpha này bụng dạ đúng là khó lường, còn lâu anh mới quan tâm hắn nhé.

____________________

Cái tên alpha xấu xa vừa cởi được áo khoác ngoài ra, nghe thấy tiếng thông báo của điện thoại thì lại cầm lên.

[Hoàng tử nhỏ đáng yêu:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!