Chương 49: (Vô Đề)

Editor: Min

"Ai mà thèm trông chừng anh chứ." Đào Diệp giơ tay lên định véo má người này xem da mặt dày tới cỡ nào, nhưng lại bị Du Đại Tuấn nắm lấy tay rồi hôn nhẹ đầu ngón tay anh, "Em nói trước với anh nè, em không biết làm việc nhà đâu, anh đừng trông mong em sẽ hầu hạ anh."

"Anh muốn kết hôn với em chứ có phải đi tìm người chăm sóc đâu." Du Đại Tuấn nghe thì buồn cười, "Em chỉ cần tự chăm sóc tốt cho bản thân mình, em không làm được vậy để anh giúp em, những chuyện khác em không cần phải lo. Hơn nữa, anh có tiền ở trong người, thì tìm người giúp việc nhà kiểu gì mà chẳng được."

"Còn cả chuyện công việc nữa, anh cũng biết đó, em rất bận." Đào Diệp tựa đầu vào vai Du Đại Tuấn khẽ nói, "Hiện tại em mới chỉ là phó giáo sư, hàng năm đề có bài sát hạch, ngoại trừ làm việc lâm sàng em còn phải tham gia nghiên cứu khoa học, hướng dẫn sinh viên. Em rất khó có thời gian nghỉ ngơi, bận rộn tới mức cũng khó mà quan tâm được tới cảm xúc của anh."

"Em không rảnh nhưng anh rảnh mà." Du Đại Tuấn vui vẻ ôm eo anh, "Anh sẽ sắp xếp thời gian thật tốt để làm hậu phương vững chắc cho em, nâng đỡ em toàn diện để em có thể tiến xa hơn, đứng cao hơn. Khi em trở thành giáo sư tiến sĩ hướng dẫn nghiên cứu sinh trẻ nhất của trường Đại học Y, em chỉ cần làm một trí thức cấp cao thật tốt là được."

Đào Diệp mà hắn thích chính là người luôn rạng rỡ tỏa sáng, hắn hi vọng người ấy có thể vì ở bên mình mà càng thêm rực rỡ hơn nữa.

"Vậy nhịp sống của anh cũng phải đi theo sự sắp xếp của em đấy?"

Đào Diệp cọ cọ vào bên má của Du Đại Tuấn, anh hoàn toàn không biết bây giờ dáng vẻ của mình khiến người ta yêu thương đến nhường nào.

Điều này làm Du Đại Tuấn cứ trở thành Trụ Vương vậy.

"Này là đương nhiên rồi, nghe theo em hết."

"Vậy sắp tới khi nào có thời gian thì bọn mình đi khám tổng quát luôn nhé, cũng nên biết tình trạng sức khỏe của nhau một chút anh ạ."

Du Đại Tuấn gật đầu liên tục.

"Phải thế, phải thế chứ."

Đào Diệp thấy bộ dáng của hắn thì bật cười.

"Còn chuyện gia đình, nhà em không cần em phải phụng dưỡng. Nhưng thường thì một tháng em sẽ về thăm nhà hai lần, em hy vọng anh có thể về cùng em nếu anh có thời gian."

Du Đại Tuấn sắp bị nụ cười của mỹ nhân làm cho mê mệt, hắn không nhịn được mà hôn một cái lên má anh, rồi ngốc nghếch đáp.

"Chắc chắn là anh phải đi cùng em rồi, em đi đâu thì anh theo đó, huống chi là quay về nhà ba mình chứ."

"Anh đừng có m*t linh tinh, lát nữa để lại dấu bây giờ." Đào Diệp mắng hắn nhưng vẫn cứ ngồi yên trong lòng người ta không nhúc nhích, "Thế nếu bọn mình cãi nhau thì sao? Em là một omega khó chiều, có chuyện gì cũng không nói thẳng, nếu anh bị em chọc cho giận tới nỗi không còn thèm để ý tới em nữa, vậy phải giải quyết sao đây?"

"Chỉ cần em thật lòng muốn sống cùng với anh, không cảm thấy miễn cưỡng hay khó chịu, trong lòng thấy thoải mái, không gượng ép. Vậy thì bọn mình chẳng có gì đáng để cãi nhau cả." Trong mắt Du Đại Tuấn là tình yêu nồng nhiệt và sự ấm áp chân thành, "Anh chỉ sợ em ở bên anh không hạnh phúc, chịu ấm ức mà không nói ra với anh, tự mình chịu đựng. Chỉ cần em vui vẻ bên anh thì tụi mình sẽ không cãi nhau đâu.

Nói hơi khó nghe thì, em có ngồi lên đầu anh...."

"th* t*c!"

Du Đại Tuấn bị mỹ nhân bịt miệng, hắn vẫn vui vẻ khẽ l**m vào lòng bàn tay anh.

"Đáng ghét!" Đào Diệp nhíu mày, nhưng anh lại bỏ tay ra, nhẹ nhàng áp môi vào trao cho hắn một nụ hôn ướt át. Môi anh đỏ hồng quyết rũ, lại còn cố tình muốn mắng người nữa, "Cái tên xấu xa này chẳng bao giờ nói được lời nào tử tế hết."

"Thường em sẽ không chủ động chấm dứt mỗi quan hệ, nhưng em cũng có giới hạn của mình." Con người xinh đẹp với gương mặt ửng hồng như hoa đào, đang tự cho mình là mình hung dữ mà đưa ra tuyên bố, "Điều em muốn là một cuộc hôn nhân thủy chung, nếu trong lòng anh không còn có em nữa thì anh có thể nói thẳng để chia tay. Tuyệt đối anh đừng có bắt cá hai tay, nếu để em phát hiện ra anh thay lòng, thì giữa chúng ta sẽ chẳng còn gì để nói nữa."

Alpha đang hạnh phúc lâng lâng mãi mới bình tĩnh trở lại, lời anh nói nghe cũng như sét đánh ngang tai.

"Chỉ cần em tình nguyên ở bên anh, anh không có nguyên tắc gì hết." Sự dung túng của Du Đại Tuấn làm ngay cả đương sự là anh đây cũng thấy khó tin, "Chỉ cần em vui vẻ, em muốn làm gì cũng được. Cho dù là sao khi kết hôn em có thêm 18 bạn trai nữa, anh cũng có thể nhịn ...."

"Thần kinh!"

Du Đại Tuấn lại bị ăn một cái cốc đầu ngọt ngào.

"Nếu em thật sự đi tình tứ cùng người khác, anh cũng không ghen à?"

Suy nghĩ của Du Đại Tuấn đã bay xa tận đâu đâu rồi, mấy câu này đều làm dọa tam quan của Đào Diệp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!