Chương 48: (Vô Đề)

"Nói về chuyện nhà xong rồi, thì mình nói về chuyện con cái, anh nghĩ sao về chuyện ấy?"

"Con cái á?" Du Đại Tuấn bị tiến độ câu chuyện của Đào Diệp làm cho phát ngốc luôn, nhưng thấy khuôn mặt nghiêm túc của đối phương, hắn cũng không thể không nghiêm túc lại, "Thành thật mà nói thì anh chưa nghĩ tới chuyện con cái. Nhưng nếu thật sự có ngày đó anh hy vọng có thể theo như ý nguyện của em. Đối với anh thì có con hay không có con cũng đều như nhau cả.

Anh vô cùng vô cùng muốn được xây dựng tổ ấm cùng em, cho dù là một gia đình chỉ có hai chúng mình, hay là có thêm bé con, thì đều giống nhau."

"Vâng, em hiểu rồi."

Đào Diệp gật đầu, có đôi khi anh thật sự phải cảm thán về cái chủ nghĩa 'hoa quế nhỏ là trên hết' của Du Đại Tuấn, thứ tình yêu đầy nhiệt huyết và mãnh liệt thế này sẽ dễ bị phụ lòng lắm. Nếu anh không phải là một người tốt, vậy alpha đang ở trước mặt anh phải làm sao đây.

"Suy nghĩ của em là, sau khi kết hôn thì em muốn sớm có con."

"À.... Vậy cũng tốt. Anh đều nghe theo em!" Lời Đào Diệp nói nằm ngoài dự đoán của Du Đại Tuấn, hắn còn tưởng Đào Diệp không có ý định sinh con, "Vậy sau khi sinh con xong, em chỉ cần tĩnh dưỡng đầy đủ là được. Những việc khác cứ để anh phụ trách, nếu em chưa yên tâm thì anh có thể chia sẻ tài khoản ngân hàng với em, thuê người giúp hay gì gì đó em cũng không cần phải lo."

"Chuyện tiền bạc thì mình sẽ nói sau, trước hết em muốn rõ ràng chuyện này với anh một chút, anh có sẵn lòng làm ba không?" Đào Diệp căn bản không hề biết lời nói của mình kích động đối phương tới cỡ nào, "Em không phải là người theo chủ nghĩa không con cái, nếu đã hết hôn em hy vọng sẽ sớm có con. Nhân lúc vẫn còn trẻ, có thể giải quyết vấn đề sinh con, sau thì mới tính đến những chuyện khác."

"Anh đương nhiên là sẵn lòng rồi!" Du Đại Tuấn cảm thấy cả người mình đều lâng lâng, "Chỉ cần là con của em, thì anh muốn được trở thành ba."

Đừng nói là con của hắn và anh, dù là con của người khác hắn cũng sẵn lòng làm ba nuôi.

"Anh đừng vui mừng sớm thế." Đào Diệp tạt ngay một gáo nước lạnh vào con gấu ngựa ngốc này, "Công việc của em thật sự rất bận rộn, có thể thời gian để dành cho gia đình rất hạn chế. Nói thẳng ra là, em không có khả năng trở thành một O kiểu vợ hiền đảm đang được đâu."

"Tất nhiên rồi, thế giới của em chính là cứu người giúp đời, làm sao chỉ có thể quanh quẩn trong bếp được chứ." Du Đại Tuấn thấy có chút khó hiểu, "Tuy rằng ưu điểm của anh không nhiều, nhưng có một chuyện anh có thể đảm bảo rằng _ từ tận đấy lòng anh luôn hi vọng em có thể thành công vang dội, tuyệt đối sẽ không bao giờ làm vật cản trên con đường thăng tiến của em."

"Mồm mép trơn tru ghê." Đào Diệp vừa cười vừa mắng hắn, "Ai mà chẳng biết alpha các anh đều khéo ăn khéo nói lừa người chứ."

"Em nói đúng, nói hay thì ai cũng nói được thật." Du Đại Tuấn cực kì đồng tính, hắn mở khóa điện thoại rồi nói, "Chỉ có tiền thì mới là thứ chân thật nhất, cho nên giờ bọn mình lại nói về chuyện tài sản. Đây là bản thỏa thuận sơ bộ anh đã soạn sẵn, em xem qua đi, nếu không có vấn đề gì thì lúc nào mình cũng có thể đi công chứng được."

Đào Diệp cũng thấy hợp lý, sản nghiệp của gia đình Du Đại Tuấn rất lớn, họ phải thỏa thuận tốt việc tài sản tiền hôn nhân, đó là chuyện tốt đối với cuộc hôn nhân sau này của bọn họ.

Anh nhận lấy điện thoại, đọc kĩ các điều mục, rồi sau đó hét lên đầy sửng sốt.

"Anh điên rồi à?"

Tại sao lại có người soạn thỏa thuận về tài sản tiền hôn nhân mà mỗi một mục đều là điều khoản tặng với cho thế này?

Thậm chí nếu anh mà có ý đồ xấu, vừa kết hôn đã lập tức ly hôn, thì anh có thể cuỗm hết tài sản của Du Đại Tuấn rồi biến mất không dấu vết cũng được.

"Em yên tâm, những thứ được liệt kê ở đây đều là tài sản riêng của anh, không liên quan tới gia đình anh hay tập đoàn. Anh có thể tự do điều khiến những thứ ấy."

Du Đại Tuấn nghiêm túc giải thích, trước mặt Đào Diệp hắn vĩnh viễn là một người thành thật và cởi mở.

"Anh biết với năng lực của em thì đã đủ để sống rất tốt rồi, nhưng anh hy vọng em có thể cảm nhận được thành ý của anh. Anh là người làm ăn, giỏi tính toán, với anh lợi ích là trên hết. Cho nên, anh cũng cho rằng, dù anh nói bao nhiêu lời ngọt ngào, nếu không thật sự có tiền bạc trong tay vậy nó chẳng có sức thuyết phục chút nào."

Đào Diệp thấy một chuỗi số trên màn hình mà hoa mắt chóng mặt.

"..... Anh không sợ em giả vờ kết hôn với anh, rồi sau đó ôm tiền trốn luôn hả?"

Du Đại Tuấn khẽ cười, trên gương mặt rắn rỏi ấy lại có chút ngại ngùng đầy ngọt ngào.

"Dùng những vật ngoài thân này mà đổi lấy được cái danh là chồng của em, thì cũng coi như là mua bán có lời rồi."

Đào Diệp nghẹn lời.

Quả nhiên ' yêu đương mù quáng' chính là của hồi môn tốt nhất của alpha rồi.

"Anh làm ăn kiểu gì thế hửm? Đúng là ngốc chết đi mà."

Đào Diệp mắng người ta xong lại kéo hắn vào lòng. Anh ngồi trên cái đùi rắn chắc ấy, vẻ mặt nặng trĩu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!