Đào Diệp chẳng hiểu bạn trai mình đắc ý cái gì nữa.
Từ sau khi ăn cơm ở nhà anh xong thì cứ sai sai sao ấy, toàn cười khờ thôi. Lúc còn đang ở nhà anh thì còn giả bộ nghiêm chỉnh, giờ lại cười tới mức không ép cái khóe môi xuống được.
Đào Diệp ngồi bên ghế phụ mà không biết nói sao, anh nhịn không được mà chọc chọc cánh tay hắn.
"Anh vui vẻ cái gì hửm? Tập trung lái xe đi chứ."
Du Đại Tuấn vừa nghe thế thì lại bắt đầu cười, toe toét lộ hàm răng trắng bóc.
"Thì chỉ là anh vui thôi."
Làm sao mà hắn có thể không vui được.
Tất cả mọi thứ đều tốt hơn nhiều những gì mà hắn dự tính.
Không chỉ được đường hoàng vào nhà người yêu, lại còn được phụ huynh bước đầu công nhận, trước khi rời đi còn được mời tham dự bữa cơm gia đình lần tới.
Hắn giờ đã là chàng rể tương lai chính hiệu đến không thể chính dánh hơn, quang minh chính đại tới nỗi trán cũng sắp phản quang luôn rồi.
Nếu cứ tiếp tục phát triển thế này, thì chắc chắn hắn có thể hòa nhập vào nhà họ Đào, mối quan hệ với Đào Diệp cũng sẽ dần được công nhận, thế thì tỉ lệ thành người nhà cũng tự nhiên mà tăng lên đáng kể.
Đào Diệp tức tới bật cười, nhỏ giọng mắng yêu.
"Đồ gấu ngốc."
Nói cũng thấy lạ, Đào Diệp xưa nay không phải kiểu người thích gọi người khác bằng biệt danh.
Anh đối với ai cũng tôn trọng lịch thiệp, nhưng cũng lạnh lùng và xa cách.
Gọi ai mà không đầy đủ cả họ tên thì đã tính là thân thiết lắm rồi, chứ đừng bảo là gọi bằng biệt danh.
Chỉ có với Du Đại Tuấn thì anh phá lệ.
Anh thấy người này cứ như một con gấu khờ khạo.
Rõ rạng vóc dáng cao là thế, mỗi lần anh nhìn đều phải ngửa cổ lên.
Người còn lực lưỡng như vậy, cánh tay phải to bằng bắp chân anh.
Thế nhưng tính tình thì ngốc nghếch, cứ thấy anh là gãi đầu rồi cười ngây ngô.
Cứ như con gấu mù vậy á, vừa ngốc nghếch, khờ khạo, còn lơ ngơ.
Ai bảo hắn cứ để mặc anh lăn qua lăn lại như thế chứ, bị quát nạt sai khiến cũng không tức giận.
Thế chả phải gấu khờ thì là gì nữa.
Chiếc xe việt dã đỗ ngay ngắn trong bãi gửi xe của khu nhà nơi Đào Diệp ở. Du Đại Tuấn tươi như hoa mà đưa tay sang cởi dây an toàn cho người yêu, lại bị Đào Diệp nắm lấy cổ áo kéo lại, hôn một cái vào môi.
"Anh ngốc chết đi được."
Đào Diệp trừng mắt với Du Đại Tuấn.
Rõ ràng anh mới là người quan trọng nhất ở đây, thế mà cả dọc đường hắn chỉ có lo vui vẻ chuyện bản thân, chả thèm thân mật gì với anh cả.
"Tối nay anh có bận gì không?"
Du Đại Tuấn nghe xong thì cổ họng khẽ giật, cả khuôn mặt đỏ bừng, trái tim cứ như bị hàng mi cong dài của người trước mặt khẽ chạm vào mà đập thình thịch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!