Chương 39: (Vô Đề)

Editor: Min

Đào Diệp lăn qua lăn lại trên giường một lúc lâu, vẫn chưa thấy con gấu ngố kia xuất hiện.

Anh bắt đầu không nhịn được nữa, cứ nghĩ mãi rồi vẫn quyết đứng dậy đi tìm người.

Mục tiêu vô cùng rõ ràng, vừa ra khỏi phòng ngủ đã có thể ngửi được hương thơm lừng từ nhà bếp.

Đào Diệp theo mùi hương mà đi tới trước phòng bếp rồi đứng ở cửa gọi.

"Đại Tuấn."

Du Đại Tuấn vừa nghe tiếng đã quay người lại, lúc đầu hắn còn mặt mày hớn hở vui vẻ lắm nhưng ngay sau đó đã nhíu mày không đồng tình.

"Sao em lại không đi dép vào nữa rồi, anh phát hiện ra em có cái tật này rất là xấu đấy."

Du Đại Tuấn vội vàng bỏ nắp nồi xuống rồi chạy lại bế anh lên. Đào Diệp chẳng khác nào đồ trang trí treo trên người hắn. Du Đại Tuấn vừa đỡ anh, một tay còn tiện vỗ lên cái mổng vểnh kia một cái.

Lực tay không mạnh, nhưng cũng đủ là Đào Diệp nhảy dựng lên, hai chân kẹp chặt, ôm cứng lấy cây đại thụ trước mặt.

Du Đại Tuấn thấy anh vậy thì bật cười, rồi áp má lên cần cổ anh: "Sờ thử thì thấy em không còn nóng nữa rồi."

Đào Diệp không nói gì.

Anh luôn cảm thấy Du Đại Tuấn cứ coi mình như em bé mà dỗ dành ấy. Ở trong nhà anh chỉ từ trừ có nhà vệ sinh và bếp thì còn lại đều là lát gỗ, không đi dép thì cũng chẳng sao, có mỗi Du Đại Tuấn là ngày nào cũng lo anh bị cảm thôi.

Du Đại Tuấn thấy anh im lặng cũng không giận, còn bế người ta quay lại chỗ nồi cháo.

"Em có đói chưa? Anh nấu cháo tôm nõn với sò điệp cho em rồi đây."

Cháo đã được đun sôi sùng sục, Du Đại Tuấn múc một thìa, thổi cho thật nguội rồi mới đút cho Đào Diệp nếm thử.

"Anh cả ngày chỉ biết chăm em ăn thôi."

Đào Diệp vừa cáu kỉnh lại vừa gật đầu ăn mãi.

"Anh chăm em ăn vì sợ em bị đói đó."

Được người trong lòng công nhận rồi, Du Đại Tuấn vui vẻ múc cháo ra bát, nhưng người ấy lại chạm vào chiếc vòng trên cổ hắn.

"Anh bỏ nó ra đi, em khỏe rồi mà."

Ngón tay Đào Diệp chạm vào lớp kim loại lạnh như băng ấy, trong giọng nói còn mang theo chút đau lòng.

"Không sao đâu em, đã đeo rồi thì anh cứ đeo thôi. Tối nay về anh tháo cũng được, vốn chỉ là loại dùng một lần, cứ tận dụng nó tối đa đi cho khỏi lãng phí."

Du Đại Tuấn lại không đồng ý, giờ người đẹp đang nằm trong lòng hắn, nếu không có vòng ức chế, hắn làm sao mà thành Liễu Hạ Huệ được.

Đào Diệp hung hăng mắng hắn.

"Anh không chỉ có hay ngụy biện, mà còn đào bới ra được cả bản tính xấu xí của em nữa."

"Cái gì xấu xí cơ?" Du Đại Tuấn hỏi chấm đầy đầu, "Bé cưng của của anh hoàn mỹ thế này cơ mà."

Đào Diệp nhìn cái bát nhỏ đã được múc đầy cháo, thì lại tức tối bất bình.

"Trước khi hẹn hò với anh, em là oemga rất bình tĩnh, đoan trang, lý trí và biết kiềm chế."

Du Đại Tuấn đáp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!