Chương 32: (Vô Đề)

Làm ông chủ của chính mình thì cái lợi lớn nhất đó là thời gian tự do.

Du Đại Tuấn không phải làm kiểu giờ sáng 9 chiều 6, có thể điều chỉnh lịch làm việc để phù hợp với lịch làm việc của Đào Diệp, tiện đón anh tan làm ca đêm.

Tuy rằng Đào Diệp đã bày tỏ rõ ràng rằng anh hoàn toàn có thể tự mình lái xe về nhà sau khi tan làm ca đêm.

Nhưng Du Đại Tuấn phản đối, hắn cũng nói nếu rõ ràng có thể đón đưa anh về nhà, mà vẫn cứ lựa chọn mọi thứ giống như cũ, thì đó là hắn không làm tròn bổn phận của một người bạn trai.

Giống như hôm nay, hắn vừa có thể đón Đào Diệp tan làm, sau đó đi xử lý công việc, nếu sắp xếp ổn thỏa thì có thể tan làm sớm, rồi đi hẹn hò với Đào Diệp, nghĩ thế thôi cũng đã hạnh phúc mĩ mãn rồi.

Điều hòa trong xe đã được mở sẵn, độ ấm vừa phải, Đào Diệp vừa lên xe thì điều đầu tiên nhận được là một hũ sứ nhỏ.

Bên trong đó là món chè mà Du Đại Tuấn đã liên tục thay đổi công thức nấu mỗi ngày.

Một phần nhỏ thôi nhưng cũng đủ ấm lòng, có thể xua tan sự căng thẳng kéo dài suốt một đêm trực của Đào Diệp.

"Đêm qua em đã mệt rồi, em uống thử chút chè đi."

Đào Diệp nhận lấy, rồi nhìn thẳng vào Du Đại Tuấn cố ý hỏi.

"Hôm nay anh lại nấu cái gì thế?"

Anh rất thích nhìn cái dáng vẻ thẹn thùng của anh chàng cao lớn này, vừa nhìn là đã thấy buồn cười.

Quả nhiên Du Đại Tuấn lại gãi gãi đầu, giọng nhỏ xíu mà đáp lời anh, giống như là hắn chẳng quen nói ra những việc mình đã làm vậy.

"Trong đó có đường đỏ, táo đỏ, hoa quế và viên rượu nếp."

Đào Diệp mở nắp, đúng là thấy được những viên rượu nếp tròn xoe nổi bồng bềnh giữa quả táo đỏ đã bỏ hạt, cùng với hoa quế, hơi nóng mang theo hương ngọt ngào lan tỏa lên mặt.

"Cầu kỳ vậy sao."

Đào Diệp nhìn một chút rồi nở nụ cười, điều ấy là Du Đại Tuấn mê đắm khiến đầu lưỡi thắt cả lại, một lúc lâu mới miễn cưỡng mà khiêm tốn nói.

"Chỉ là tên của nó phức tạp thôi."

Hắn ân cần đưa hộp đựng dụng cụ ăn uống qua, bên trong là những món đồ được hắn chuẩn bị từ sớm.

Du Đại Tuấn còn lắp thêm một chiếc bàn nhỏ bên ghế phụ, đặc biệt để cho Đào Diệp có thể dùng khi ăn uống.

Hắn trông mong nhìn Đào Diệp thử miếng đầu tiên, vừa kỳ vọng lại căng thẳng hỏi anh: "Em ăn thấy sao?"

"Ừm....." Vẻ mặt của Đào Diệp rất lạnh nhạt, làm cho tim Du Đại Tuấn như bị treo lên tới tận cổ. Đến khi Đào Diệp bật cười bắt nạt người ta xong, tâm trọng vui vẻ, thậm chí chân còn đung đưa khe khẽ, cuối cùng anh mới nói thật lòng, "Ngon lắm, món nào anh làm cũng ngon, em đều thích hết."

Du Đại Tuấn thở phào một hơi, cảm khái từ tận đáy lòng.

"Em đúng là đồ nghịch ngợm mà."

Suýt nữa là Đào Diệp bị bỏng lưỡi.

Cái gì mà 'đồ nghịch ngợm' chứ, làm anh nổi hết cả da gà.

"Cái cách dùng từ của anh thật sự là..."

"Thật sự là gì cơ?"

Du Đại Tuấn vừa hỏi, Đào Diệp đã cảm thấy tốt nhất là không nên nói mấy lời không hay, anh khẽ cắn môi đáp.

"Thật sự là khó có thể đánh giá được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!