Du Đại Tuấn thề là ban đầu hắn thật sự chỉ muốn tranh thủ ôm một cái rồi thôi.
Đối với hắn thì Đào Diệp vô cùng quan trọng, căn bản không dám có lá gan nào mà làm ra mấy hành động quá mức.
Nhưng mà Đào Diệp đã hôn cổ hắn, còn l**m một cái!
Vậy bảo một alpha trẻ trung khỏe mạnh chỉ vừa mới thoát kiếp độc thân như hắn làm sao chịu nổi.
Hắn không hôn một cái, thì hôm nay hắn có lẽ sẽ đi nhảy lầu mất.
Ban đầu Du Đại Tuấn dùng hai ngón tay nhẹ ngàng nâng cằm của Đào Diệp lên, thận trọng hôn xuống.
Mềm mại ấm nóng, còn mang theo chút vị đắng của trà giải rượu. Du Đại Tuấn nhắm mắt khẽ dừng lại, hắn cảm thấy chính mình quả nhiên là một con ma đói trước khi chết được ăn no, hắn bình tĩnh chờ đợi người ta cho mình một cái tát.
Kết quả Đào Diệp đưa tay ra thật, nhưng không phải là tát hắn, mà là ngoan ngoãn choàng qua vai hắn.
Đào Diệp cũng bằng lòng!
Trái tim Du Đại Tuấn khẽ run lên, người mà hắn coi như báu vật của tiên nữ thiên cung, cuối cùng cũng bằng lòng gần gũi với hắn.
Thế này thì còn nhịn gì nữa.
Hắn thích người này đã hơn 10 năm nay, nếu được thì đã sớm sinh quý tử rồi, có khi giờ con họ còn có thể học tới trung học rồi ấy chứ.
Từng ấy năm, hắn vẫn luôn dặn lòng phải thận trọng từ hành động tới lời nói, dặn mình không được hành động thiếu suy nghĩ, dặn mình không được ảnh hưởng tới cuộc sống yên bình của Đào Diệp.
Tình yêu này đè nén trong trong Du Đại Tuấn, giống như dòng nham thạch nóng chảy dưới lòng đất, chỉ cần có một cơ hội thì nó sẽ phun trào khắp nơi, không thể khống chế nổi.
Giờ đây báu vật mà hắn vẫn ngày nhớ đêm mong đang ở trong lòng hắn, còn đón nhận nụ hôn của hắn. Du Đại Tuấn thầm nghĩ muốn được ngậm lấy viên kẹo này m*t lấy, thưởng thức từng chút một vị ngọt của đối phương.
Để người ấy tan chảy trong vòng tay mình, chỉ có thể khẽ nỉ non những âm thanh khó có thể nghe thấy. Xóa sạch một thứ trong tâm trí người ấy, chỉ để lại hình bóng của mình thôi.
Chỉ còn cần alpha trước mặt là hắn vậy đủ rồi.
Du Đại Tuấn vẫn ôm lấy eo anh, cố gắng kìm chế chỉ dừng lại ở eo.
Hắn đã nhận được nhiều sự ngọt ngào hơn cả dự tính, không nên cũng không thể lại ngông cuồng đổi hỏi thêm nhiều sự thân mật hơn được nữa.
Ngày mai Đào Diệp còn có kế hoạch công việc, cần phải nghỉ ngơi thật tốt. Càng khỏi phải nói là tình cảm của bọn họ chỉ vừa mới nảy nở, chính bản thân hắn vẫn còn đang trong thời kì khảo sat của đối phương.
Du Đại Tuấn nhẹ nhàng ngậm lấy đôi môi của Đào Diệp mà hắn vẫn trân quý lần cuối rồi buông ra, dịu dàng hôn lên trán anh.
"Xin hãy bỏ qua cho anh nhé, Tiểu Diệp."
Lý trí mong manh tự như cánh ve mùa hạ của hắn sắp sụp đổ mất rồi.
__________________
"Ai cho anh .... Ai cho anh hôn hả."
Đào Diệp hận không thể ngây lập tức đẩy cái củ khoai nóng phỏng tay này ra, nhưng chân tay anh giờ mất hết sức lực, chỉ có thể mạnh miệng.
Cho tới bây giờ anh cũng chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ dây dưa với một alpha nào đó tới thế này.
Đây quả thực là trái với nguyên tắc sống của anh.
Vừa không vệ sinh lại còn mất mặt, đến cuối cùng thì anh vẫn không rõ là đối với alpha này tột cùng mà nói đó là trừng phạt hay là phần thưởng nữa.
Anh cảm giác mình như miếng bánh điểm tâm nhỏ, bị hắn tàn nhẫn l**m tới l**m lui.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!