Chương 3: (Vô Đề)

Editor: Min

"Món cá quế chua ngọt ở đây khá ngon đó, cậu nếm thử một chút xem."

Du Đại Tuấn dừng chiếc bàn chạy điện lại, ra hiệu cho Đào Diệp có thể gắp thử món ấy.

"Vâng, cảm ơn anh."

Khác với vẻ ngoài luôn lạnh lùng của mình, Đào Diệp khá thích những loại đồ ăn có vị chua ngọt như thế này. Lớp da vàng giòn cùng thịt cá mềm mại được bao bọc trong nước sốt chua ngọt, cái cảm giác sau khi cho nó vào miệng làm anh phải híp cả mắt lại.

Ưm, ngon quá!

Khi anh không chú ý tới, người alpha bên đối diện cũng mỉm cười. Sau đó hắn lại trở về với vẻ mặt ban đầu của mình, giống như chẳng có chuyện gì xảy ra hết, tiếp tục đề cử các món ăn khác cho anh.

"Tôi có thẻ hội viên của nhà hàng này, nếu sau này cậu muốn đi cùng bạn bè đến đây thì cứ nói tên của tôi là sẽ được giảm giá." Du Đại Tuấn nói rồi lại bổ sung thêm, "Dù sao bình thường tôi cũng ít có thời gian rảnh để tới đây, thật đáng tiếc nếu không dùng hết mức chi tiêu tối thiểu hàng năm."

"Vậy à?"

Đào Diệp chỉ cười, anh không bảo đồng ý cũng chẳng nói từ chối. Mỗi một câu mà alpha này nói ra thì đều chừa cho anh đường lui, bởi vậy anh cũng không thể từ chối thẳng được.

"Vậy xin cảm ơn anh trước."

"Không cần khách sáo đâu, mấy cái này có là gì." Du Đại Tuấn vì một câu cảm ơn ấy mà mặt đỏ bừng, cũng may làn da rám nắng của hắn đã giúp che dấu đi sự ngượng ngùng này. Hắn gãi đầu, vui vẻ nói: "Mấy năm trước cậu không ở đây, ngày thường cũng bận bịu công việc, không chú ý cái khoản ăn uống cũng là bình thường. Tôi biết được kha khá hàng ăn ngon, sau này nếu có cơ hội tôi lại giới thiệu thêm cho cậu."

"Tôi không nghĩ là anh Du lại sành ăn vậy." Đồ ăn hợp khẩu vị nên tâm tình của Đào Diệp cũng khá tốt, anh cũng thuận theo lời của Du Đại Tuấn, "Vậy nếu có cơ hội thì lại đi thử chỗ khác xem?"

"Được được, lúc nào cậu muốn đi ăn thì cứ gọi cho tôi." Du Đại Tuấn coi lời khách sáo của anh là thật, trông bộ dạng như là muốn sắp xếp mọi thứ luôn và ngay, "Sẽ không để cậu phải thất vọng đâu, tôi đảm bảo đó."

Hắn đã tìm hiểu kĩ càng khẩu vị của Đào Diệp từ lâu rồi, cho dù là mất liên lạc vài năm, nhưng mỗi khi Du Đại Tuấn ra ngoài ăn uống hoặc là đi xã giao, hắn đều ghi nhớ lại những nhà hàng mà có món Đào Diệp thích.

Việc này thực sự nghe thì có vẻ là hoang đường, nhưng nó lại làm Du Đại Tuấn thấy ngọt ngào.

Hắn vẫn luôn nghĩ, nếu một ngày nào đó Đào Diệp có thể nếm thử chúng, nếu anh cũng thích, vậy thì tất cả những điều hắn đã làm cũng không tính là uống phí.

Hắn chẳng phải là một người quá thông minh, suốt hơn 30 năm qua cũng chỉ rung động với mỗi một người, giờ cũng đã qua cái tuổi mơ mộng viển vông, không biết tự ý thức về bản thân rồi. Không phải hắn không biết mỗi một câu Đào Diệp đáp đều là phép lịch sự của người trưởng thành, nhưng hôm nay có thể được gặp Đào Diệp, còn có thể cùng nhau ăn một bữa cơm, vậy là hắn cũng đã may mắn lắm rồi.

Bức tranh của năm tháng thời sinh viên luôn bị từ chối vô số lần của hắn cuối cùng cũng đã khép lại một cách trọn vẹn.

Cảm ơn Đào Diệp. Cảm ơn 'vị hoàng tử nhỏ' luôn luôn tỏa sáng, luôn luôn ưu tú ấy.

Người mà hắn nguyện yêu đơn phương.

Hết chương 3.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!