Chương 29: (Vô Đề)

Được nửa chính truyện rồi nè haha~~ Tui phục tui quá =))

Editor: Min

Gió đêm cuốn đi cái khô nóng của ban ngày, mang theo chút se lạnh.

Nhưng vòng tay của alpha ấy lại nóng rực, rõ ràng chỉ là nhẹ nhàng khoác vai, vậy mà Đào Diệp lại cảm thấy bản thân như bị bỏ vào lò nướng vậy.

Hôm nay Du Đại Tuấn chỉ mặc một chiếc áo phông ngắn tay, Đào Diệp được hắn ôm lấy, sát tới mức anh gần như có thể cảm nhận được mạch máu đang đập của đối phương.

Khác với cảm giác áp bức mơ hồ mà những alpha khác mang tới cho anh ngày trước, trên người Du Đại Tuấn luôn có một mùi hương thơm ngọt ngào.

Đào Diệp theo bản năng hít một hơi thật sâu, sau đó anh mới ý thức được mùi hương này là tin tức tố của đối phương, vành tai lập tức đỏ bừng.

"Ai thèm quản anh có nợ hay không chứ."

Đào Diệp đưa tay lên định đẩy cánh tay đối phương ra, nhưng động tác ấy lại như một cái ôm nhẹ thoáng qua.

"Ngày mai anh có kế hoạch gì không?"

Sáng mai là anh kết thúc buổi báo cáo, sau đó thì không còn việc gì quan trọng nữa, cho nên có rời đi sớm thì cũng không phải vấn đề quá lớn, dành thời gian ra để đi cùng với cái vị lặn lội đường xa đến đây không phải là không thể.

Đào Diệp đã nghĩ như vậy, đáng tiếc Du Đại Tuấn lại trả lời.

"Trưa mai công ty anh có một cuộc họp khẩn cấp, sáng mai anh phải ra sân bay rồi. Ở bên này anh đã sắp xếp ổn thỏa cả, buổi sáng xong việc em về phòng nghỉ ngơi cũng được, muốn ra ngoài chơi hay đi dạo cũng được, em muốn ăn cái gì cứ nhắn cho anh, anh lúc nào cũng chờ lệnh của em."

"Ngày mai anh phải họp vào buổi trưa thế mà hôm nay còn chạy tới đây làm gì."

Đào Diệp bật ra lời trách móc, rồi anh lập tức ảo não về cái thái độ gay gắt của mình, không lịch sự gì hết.

Anh xin thề rằng ngày thường anh là một người rất đúng mực, tuy rằng không quá thân thiết với ai, nhưng là người lễ độ chu đáo, tuyệt đối sẽ không tỏ thái độ khó chịu với người đã ngàn dặm xa xôi tới gặp mình thế này.

"Em không cần xót anh đâu mà." Du Đại Tuấn vốn là người vô tư, nên suốt một năm qua cũng chẳng để ý, ngược lại còn vui vẻ ôm lấy anh rồi lắc lư, "Anh chỉ muốn nhìn thấy em một cái, để xem xem em đi ở bên ngoài có ổn không. Giống như bây giờ này, là đang nạp đầy lại năng lượng cho anh đó, sẽ có sức lực trâu bò không thể cạn được."

"Đồ đại ngốc."

Đào Diệp bị ôm chặt cứng, một chút ít thịt mềm bên má cũng bị ép dính sát vào lồng ngực rắn chắc kia. Sao mà cái tên alpha này lại nhiều lời ngọt ngào thế nhỉ, nghe phiền chết đi được.

Anh ngẩng đầu lên khỏi lồng ngực Du Đại Tuấn, chỉ thấy được cằm của đối phương, chẳng thể nhìn thấy mặt. Đào Diệp mím mơi, không cam lòng mà kiễng lên, cắn một cái vào yết hầu của Du Đại Tuấn.

Đúng là mai xui quỷ khiến, anh cũng chẳng hiểu mình đã suy nghĩ cái gì nữa.

Nhưng anh lại cảm nhận được Du Đại Tuấn đang tươi cười như hoa, yết hầu cũng vì thế mà lên xuống theo, trông rất là chướng mắt nên phải bị trừng phạt.

Chỉ là anh cắn được nửa chừng, lại cảm thấy mình hơi quá đáng, nên cẩn thận l**m một chút.

Ngay giây tiếp theo đã bị người ta nắm lấy cằm hôn ngấu nghiến.

Vóc dáng của alpha cao lớn hơn anh rất nhiều, có khi dung tích phổi của anh chỉ bằng ¼ đối phương. Chưa kịp làm gì, đầu lưỡi đã bị cuốn tới mức choáng váng.

Trong lúc mơ màng, Đào Diệp không nhìn được mà nghĩ.

Anh thề là mình chỉ muốn trừng phạt tên alpha đáng ghét này một chút thôi.

Kết quả là nước bọt cũng không kịp nuốt xuống, thiệt quá mà,

Tên này đúng là đồ tồi.

Con gấu ngựa thối đáng ghét.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!