Cho dù là hội nghị học thuật, thì ban tổ chức hội nghị cũng không chắc có thể cung cấp điều kiện tốt nhất cho người tham dự.
Phòng cao cấp nhất là đãi ngộ dành riêng cho các chuyên gia đầu ngành, những bác sĩ giống như Đào Diệp, cùng lắm chỉ được ở phòng bình thường, có khi còn phải ghép phòng cùng vỡi những người tham dự khác.
Đào Diệp cũng không thích cảm giác không gian riêng tư của mình bị xâm phậm, thế nhưng đồng thời, anh cũng là một người có tính cách mạnh mẽ, không thích gây phiền toái cho người khác.
Mỗi lần gặp phải tình huống như vậy thì nhịn một chút cho qua. Dù sao cũng chỉ ở chung vài ngày ngắn ngủi, không cần thiết phải làm to chuyện ra.
Chính là anh thì có thể dễ dàng thích ứng, nhưng Du Đại Tuấn thì lại không nỡ để anh chịu thiệt.
Phòng anh ở là loại phòng penthouse suite, riêng phòng ngủ đã có tận ba cái, khu sinh hoạt được phân chia rõ ràng, toàn bộ là cửa kính sát đất bao quanh, chỉ cần liếc mắt một cái là thấy được ánh đèn đêm rực rỡ của thành phố.
Tiền nào của nấy, ở một đêm tại đêm, thì chi phí đã phải lên đến năm chữ số.
"Vẫn còn sớm, mình ra ban công ngắm cảnh đêm một chút em nhé."
Du Đại Tuấn mỉm cười nói với Đào Diệp.
Thực ra với thân phận của hắn thì cũng không tiện ở lại đây quá lâu với Đào Diệp. Đáng ra hắn nên tạm biệt anh sớm, rồi giục đối phương mau chóng rửa mặt nghỉ ngơi.
Bởi vì sáng mai Đào Diệp vẫn còn một bài thuyết trình, cần phải ngủ đủ giấc để khôi phục tinh thần.
Nhưng hắn lại không nỡ.
Du Đại Tuấn thừa nhận rằng hắn cũng có vài tâm tư riêng. Hôm nay vừa tan làm hắn đã chạy tới sân bay, vất vả lắm cũng tới được đây trước khi bữa tiệc mà Đào Diệp tham dự kết thúc, rồi đưa anh về phòng nghỉ đã đặt sẵn. Ngày mai Đào Diệp còn có việc nên chẳng thể sắp xếp thời gian bên hắn, mà bản thân hắn buổi chiều cũng có cuộc họp, giữa trưa là đã phải lên máy bay rồi.
Nói cách khác, thời gian thật sự mà hắn có thể ở bên Đào Diệp chính là khoảng thời gian ngắn ngủi này đây.
Hắn vẫn còn muốn được ngắm đối phương thêm chút nữa.
"Lần sau anh không cần phải đặt nơi đắt đỏ thế này đâu." Đào Diệp nhìn những bóng đèn neon rực rỡ phía xa xa, cuối cùng cũng nói câu đầu tiên từ lúc bước vào phòng, "Anh có thể tới đây với em, em rất vui. Nhưng về sau không cần phải ở một nơi cao cấp thế này, em chỉ thích một nơi sạch sẽ và yên tĩnh thôi, không cần phỉa xa hoa lãng phí thế."
Ai mà chẳng thích hưởng thụ, nhưng từ nghèo đến sang thì dễ, chứ từ sang về lại sự tằn tiện thì rất khó. Anh không dám tưởng tượng, nếu mình cứ bị Du Đại Tuấn nuông chiều thế này, rồi về sau anh sống một mình thế nào được đây.
"Khách sạn nhà mình mà, không phí tiền đâu em."
Du Đại Tuấn cười, nhà hắn kinh doanh trong đủ mọi lĩnh vực từ ăn, mặc, ở, đi lại đều có đủ, chuyện này là Đào Diệp lo lắng thừa rồi.
"Anh chỉ mong em có thể nghỉ ngơi được tốt hơn, em đừng áp lực gì nhé." Du Đại Tuấn cúi người gần xuống ôm lấy Đào Diệp, "Em yên tâm, những thứ anh đưa cho em đều là những thứ anh có thể cho được, sẽ không để em phải gánh nợ đâu."
Trừ phi là nợ tình cảm.
Hết chương 28.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!