Chiếc xe việt dã (1) của Du Đại Tuấn rất lớn, dù có Đào Diệp ngồi ở ghế phụ thì trông vẫn rất trống trải.
Hắn ngồi ở ghế lái nghiêng người sang, còn vô cùng dịu dàng hỏi.
"Giờ mình có thể có thể nói rồi phải không?"
"Em xin lỗi." Đào Diệp quay mặt đi không nhìn hắn, nhưng rồi anh cũng không thể không nhìn, "Em chẳng hiểu là bản thân mình bị làm sao nữa?"
Cái sự cáu kính ấy rất vô lý, chẳng có lý do gì cả, chỉ toàn là nói hươu nói vượn.
"Có thể là gần đây công việc của em bận rộn, hoocmone có hơi hỗn loạn, khó mà khống chế được cảm xúc."
"Vậy thì mình lại càng phải tâm sự với nhau."
Alpha này cao to cường tráng là thế nhưng vô cùng dịu dàng, mà cũng không khiến người ta cảm thấy kỳ lạ, mà là không thể kìm được mà mềm lòng.
Có lẽ bởi vì mỗi câu hắn nói ra đều là thật tâm.
"Anh hy vọng em ở bên cạnh anh thì lúc nào cũng có thể vui vẻ hạnh phúc."
Đào Diệp lúng túng che mặt mình, điều mà anh khó ứng phó nhất chính là sự dịu dàng vô hạn của con gấu ngựa thối này.
"Em làm anh thất vọng lắm đúng không?"
Du Đại Tuấn sửng sốt.
"Hả?"
Hắn không rõ cái sự cảm thán đó của Đào Diệp từ đâu mà ra, chỉ có thể nghe đối phương tiếp tục lí nhí nói.
"Anh vẫn luôn nghĩ người mình thích là omega kia, thực ra em không giống như thế, anh có nhận ra không?"
Đào Diệp bỏ tay che mặt ra, hơi mất tự nhiên mà nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Em không hoàn hảo như người ngoài thấy đâu, em có rất nhiều tật xấu. Ví dụ như tính tình của em rất kì quặc, gần như chẳng có người bạn nào, em cũng không biết cách kết giao với những người khác."
Anh căn bản chẳng biết yêu đương là thế nào, càng không biết phải làm sao để thân mật hơn với người yêu.
Cái chuyện này còn khó hơn cả viết luận văn đấy.
"Anh thừa nhận, lúc đầu anh thích em vì em rất xuất sắc, rực rỡ như một vì sao Mai." Du Đại Tuấn nói xong lại không kìm được ý cười, "Thế nhưng mà anh lại càng ngày càng đắm chìm hơn, là bởi vì anh thấy ngay cả khi em cáu kỉnh cũng rất đáng yêu."
"Anh..." Đào Diệp vừa thấy khó tin vừa ngại ngùng, anh không rõ cuối cùng là da mặt của Du Đại Tuấn dày tới mấy tầng nữa, "Sao mấy câu đó mà anh cũng nói được vậy?"
Đã thế nói mà mặt mày vẫn tỉnh bơ.
"Là vì anh ăn ngay nói thật thôi."
"Anh có thể đừng tâng bốc em như thế được không, hả quý ngài Du Đại Tuấn." Lần đầu tiên Đào Diệp phát hiện ra mình lại yếu đuối như vậy trong chuyện tình cảm, "Em sợ lắm..."
Kỳ lạ thật, hóa ra anh cũng sẽ lo trước lo sau, sẽ thấp thỏm không yên.
Sợ rằng người ấy sẽ phát hiện ra bản thân mình không có hoàn mỹ như trong tưởng tượng của họ.
Sợ rằng vì bản thân không giỏi duy trì mối quan hệ mà phần tình cảm này sẽ chết yểu.
Sợ, người ấy sẽ thu lại toàn bộ sự yêu thích của bản thân, rồi chán ghét anh.
Hết chương 24.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!