Chương 22: (Vô Đề)

Phó chủ nhiệm Đào độc thân đã nhiều năm giờ cuối cùng cũng bắt đầu hẹn hò yêu đương.

Tinh yêu ấy đến bất chợt như một cơn mưa xuân, và nó cũng ấm áp bình dị mưa xuân, lặng lẽ tưới mát tâm hồn anh.

Bọn họ luôn tranh thủ thời gian rảnh để gặp nhau, cùng trò chuyện, cùng ăn những món ngon, cũng làm mấy chuyện ngốc nghếch như những cặp tình nhân khác.

Du Đại Tuấn vẫn luôn chu đáo như thế, chẳng có lúc nào là không quan tâm tới cảm nhận của anh, thế nhưng buồn cười thay, Đào Diệp thỉnh thoản lại cảm thấy trong lòng mình có đôi chút bất an đầy mơ hồ, mà anh cũng khó có thể nói ra được rằng mình bất an vì điều gì.

Rõ ràng tất thảy mọi chuyện đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp, vậy sao anh lại cảm thấy có cái gì đó không được ổn.

Cũng may anh luôn rạch ròi giữa việc công và việc tư. Anh vẫn luôn hết sức có trách nhiệm với công việc của mình giống như trước, chưa từng trộn lỗn nhưng do dự hay mâu thuẫn của bản thân vào đó.

Đồng nghiệp không hiểu nỗi bất an trong anh, chỉ thấy anh đang trong thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt, còn trêu.

"Phó chủ nhiệm Đào nè, gần đây cứ đến giờ tan ca là có người đón ha."

Đào Diệp mới thay chiếc áo blouse trắng ra và rửa tay sạch sẽ, nghe thấy vậy thì liếc mắt nhìn sang người đồng nghiệp: "Tính nói gì đó?"

"Có gì đâu." Người đang nói kia nổi tiếng là 'biết tuốt' của khoa anh, tính cách năng động hoạt bát, giống như là có thể tạo mối qua hệ tốt với tất cả mọi người, "Thì tôi tính hỏi chút thôi, cảm giác yêu đương như thế nào vậy?"

"Chuyện này mà hỏi tôi thì không bằng cậu hỏi Chủ nhiệm Cố đi."

Đào Diệp đổi chủ đề bằng cách đá qua bóng ấy sang cho người khác. Cố Thệ là bác sĩ trưởng của một nhóm khác, mới kết hôn chưa lâu nhưng chuyện tình cảm lại rất ngọt ngào, thường xuyên ngược đám cẩu này.

Biết tuốt cũng tán thành với Đào Diệp: "Đúng nha, người ngọt ngào nhất trong khoa mình thì vẫn phải là Chủ nhiệm Cố."

Tự nhiên bị lôi kéo vào 'cuộc chiến' này thì Cố Thệ ngơ ngác, bất đắc dĩ bảo: "Sao lại đã nói tới tôi rồi vậy?"

"Không phải hôm nay thầy Mai lại đến đón anh tan làm à?"

Chủ nhiệm Cố khựng lại, rồi hắng hắng giọng sau đó mới nghiêm túc đáp: "Dù sao chuyện yêu đương cứ tận hưởng nó thật tốt là được rồi, từ từ rồi khắc hòa hợp mà."

"Chuyện đó..." Suy nghĩ của Đào Diệp xoay vòng, rồi anh mới do dự hỏi, "Vậy chuyện yêu đương như mọi người nói, thường nó sẽ như thế nào?"

Cậu chàng biết tuốt nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Còn không phải là nắm tay này, rồi hôn chu chu vào môi này... Cậu cũng hiểu mà."

Đào Diệp nghe thế thì ngẩn ra, may mà Cố Thệ giải vây cho anh.

"Được rồi được rồi, cậu đừng có trêu Tiểu Đào nữa, tan làm thôi nào, không thì ở lại trực ca đêm đi."

"Tan liền tan liền."

Cả đám người ồn ào giải tán rất nhanh, lúc này Đào Diệp mới máy móc dọn đồ vào, đi theo Cố Thệ xuống lầu để tan làm.

Trong thang máy chỉ có hai người bọn họ, Đào Diệp nhìn chằm chằm vào con số đếm tầng đang giảm không ngừng, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng.

"Đàn anh, em có thể xin anh chỉ bảo chút chuyện được không?"

Cố Thệ đã lâu không còn nghe thấy danh xưng ấy nữa nên hơi sửng sốt, anh ta và Đào Diệp từng học chung một thầy, nhưng khác niên khóa nên cũng không phải thân quen lắm, bởi vậy cũng ít khi nào mà nghe thấy Đào Diệp xưng hô gần gũi vậy, nhưng là một alpha có trình độ, anh ta vẫn rộng rãi đáp.

"Tất nhiên là được rồi."

"Lúc ấy anh làm thế nào để xác định chị dâu chính là một nửa của mình vậy?"

"À chuyện này..." Trong lòng Cố Thệ rất lúng túng, chuyện tình yêu của anh ta hồi trước quả thật khó để mà giải thích được với người ngoài, càng nhiều lời thì càng sai. Với phương chậm 'lấp l**m là thượng sách', anh ta bèn đưa ra một ví dụ vừa mơ hồ vừa cao siêu, "Thì nó là một loại cảm giác thôi, trong lòng em sẽ cảm nhận được rằng chính là người ấy."

Anh ta vừa dứt lời, cửa thang máy mở ra thì liền thấy ngay một omega đang đứng chờ ở cách đó không xa, vẻ mặt người ấy vốn chẳng có biểu cảm gì vậy mà ngay giây sau đã lăn tăn xao động.

Thấy được nụ cười của người mình thương, Cố Thệ đã lấp tức ném luôn thể diện ra sau đầu, trong lòng điên cuồng gào thét bà xã, cho tới tận lúc một bàn tay ngượng ngùng vỗ nhẹ vào mặt anh ta một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!