Du Đại Tuấn đi cùng Đào Diệp tới khách sạn.
Đến cửa chính, hắn đưa tiền mừng và ký tên, hầu hết những người đến dự đều là đồng nghiệp ở bệnh viện, khi họ thấy Đào Diệp đi cùng Du Đại Tuấn thì đều tò mò mà lén lút đánh giá.
Cũng phải thôi, từ xưa tới nay chưa có ai từng thấy bên cạnh phó chủ nhiệm Đào lạnh lùng như tuyết liên trên núi cao lại xuất hiện một sinh vật là alpha bao giờ.
Mấy năm qua, cho dù là sinh viên y khoa năng nổ, bừng bừng sức sống hay là vị lãnh đạo cấp cao với tiền đồ rộng mở, cả một đám alpha tự tin cao ngút cuối cùng đều thất bại thảm hại trước phó chủ nhiệm Đào Diệp, đừng nói là có quan hệ thân thiết, ngay cả nụ cười cũng chưa từng được thấy qua.
Thế mà hôm nay anh chàng cao lớn này còn lái xe đưa Đào Diệp tới đây!
Anh ta còn xách đồ thay Đào Diệp, dáng vẻ chăm sóc đó cứ như người yêu vậy, khiến những người vây xem đều khiếp sợ.
Tham dự mấy kiểu tiệc rượu như này thì lúc nào cũng rất chán, buôn dưa lê thì vẫn vui hơn.
Tính của Đào Diệp vốn không thể tính là người nhiệt tình, lúc này anh càng giống như tự tạo kết giới với những người xung quanh. Anh phớt lờ hết tất cả những đánh giá của mọi người, Du Đại Tuấn lại càng không để ý.
Nói thẳng ra hắn là người làm ăn, da mặt không hề mỏng, đừng nói là liếc hắn mấy cái, chứ có làm mất mặt hắn ngay đây hắn cũng chẳng để ý. Hắn còn chỉ mong người khác cứ gán chặt Đào Diệp cho mình càng tốt ấy chứ.
"Anh có thể ngồi bên cạnh em không?"
"Chứ không thì gì?" Đào Diệp nhướn mày, liếc nhìn hắn, "Anh đi cùng em, anh không ngồi cạnh em thì ngồi đâu?"
"Vậy em ngồi bên này đi, bên này tránh gió được."
Du Đại Tuấn nhanh chóng thuận theo, Đào Diệp vừa nói xong, hắn đã nhanh chóng sắp xếp xong chỗ ngồi, thế nhưng vừa nhìn vào bàn ăn, thì ý cười trong mắt hắn cũng nhạt đi hẳn.
Bữa tiệc này của bác sĩ Lưu quá bình thường tới độ bủn xỉn, nhưng lại cố tình ra vẻ xa hoa, dưới vỏ con cua to chừng cái bát là gạch cua trộn lẫn cùng với bột mì nổi lềnh phềnh, rõ ràng chỉ là hai ba cái loại salad trộn mà cứ phải cố tình bày ra tới sáu bảy cái đĩa nhỏ.
Cái bữa cơm này chẳng ra sao cả, lát nữa hắn phải tìm cách đưa Đào Diệp đi ăn cái khác vậy.
"Tổ chức tiệc rượu cái quái gì, tôi thấy chính là vì muốn vơ vét tiền thì có." Xung quanh có người thấp giọng ý kiến, nhận lại được không ít người phụ họa.
Đào Diệp chẳng bận tâm, hiện giờ lực chú ý của anhd dều đặt hết ở Du Đại Tuấn đang ngồi bên cạnh mình.
Anh thấy anh bây giờ chẳng khác nào bị cụt tay vậy, chẳng phải tự mình làm gì hết, vừa thấy hơi lạ lạ mà chẳng hiểu sao lại thấy vui.
Phải nói là nhiều năm như vậy rồi, cho dù là cuộc sống học tập hay công việc thì anh vẫn luôn là người độc lập, cũng không cảm thấy omega cần phải dựa dẫm vào ai hay tìm kiếm sự bảo vệ từ bất kì ai.
Nhưng mà độc lập tự chủ là một chuyện, có người chăm sóc cẩn thận cho mình lại là một chuyện khác.
Alpha Du Đại Tuấn này đáng sợ ghê, anh vừa định uống chút canh, mà tay của đối phương đã đặt trên thìa múc canh rồi.
Đào Diệp vừa nhận bát canh Du Đại Tuấn đưa, thì bỗng nhiên anh bị người ta kéo vào cuộc nói chuyện.
"Nói chứ bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên tôi thấy phó chủ nhiệm Đào đưa bạn tới tham dự tiệc cùng đó." Người vừa nói mặt mày hớn hở, "Không biết quý ngài đây là ai vậy, sao không giới thiệu cho chúng tôi thế?"
Đào Diệp không trả lời ngay, Du Đại Tuấn đang định giảy vây cho anh thì đã bị cướp lời.
"Anh ấy không phải làm trong ngành y, hôm nay đi cùng tôi thôi." Đào Diệp cầm bát canh lên nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt anh nhìn về đối phương đầy vẻ trêu ghẹo, "Mọi người ăn của người ta nhiều thế rồi, mà không nể mặt xíu nào vậy? Cẩn thận sau chỉ có úp mỳ ăn thôi đó."
"Ây da, không phải là vì bọn tôi đang quan tâm tới tiến độ của hai người à."
Đào Diệp nhìn sang alpha đang ngồi cạnh mình, đôi mắt cười cong cong.
"Thì hiện tại, vẫn là bạn bè..."
Còn về sau này, ai mà nói được trước chứ.
Đúng không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!