Chương 8: (Vô Đề)

61.

Hơn mười giờ tối Hề Phong mới về ký túc xá, vừa về đến nơi đã thấy Tưởng Càn đạp vào bàn một cái, rồi cả người lẫn ghế trượt cái vèo từ bàn ra ngoài, ngẩng đầu hỏi: "Mai cậu đi leo núi à?"

Hề Phong tiện tay ném điện thoại và chìa khóa lên bàn, đáp: "Ừ, bạn tôi hẹn từ hai tuần trước rồi."

Tưởng Càn hắng giọng: "Bạn bè bình thường á? Không có ý gì đâu nhé, nhưng mà Hoàng Duy Dịch chẳng phải vừa thất tình sao? Tôi với Lâm Hoành đang tính đưa nó ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa, thất tình thì phải đi leo núi còn gì? Bọn mình đi chung đi, hỏi xem cậu có tiện không ấy mà?"

Hề Phong lại rất thản nhiên, bảo "Để tôi hỏi xem", rồi mở điện thoại gửi đi một tin nhắn thoại: "Mai đi cùng bạn cùng phòng tôi không? Bọn họ cũng đi leo núi."

Tưởng Càn vốn đang ngồi tư thế rất uể oải, tin nhắn thoại này vừa gửi đi, cậu ta lập tức vươn cổ thẳng lưng lên, rất muốn xem rõ đối phương là thần thánh phương nào, cậu ta chưa từng thấy Hề Phong thân thiết với ai đến thế bao giờ.

Bên kia trả lời rất nhanh, Tưởng Càn rõ ràng thấy bên kia cũng gửi lại một tin nhắn thoại, nhưng Hề Phong không bấm nghe, mà lại ấn giữ chọn chuyển sang văn bản.

Tưởng Càn u oán mở miệng: "Sao cậu không nghe thế."

Hề Phong hỏi ngược lại: "Cậu muốn nghe à?"

Tưởng Càn vội vàng chối: "Tất nhiên là không!"

Hề Phong cười một tiếng chẳng hiểu vì sao, chắc là bên kia cũng đồng ý rồi, bèn bảo: "Mai đi cùng nhau đi."

62.

Mấy người dậy từ sáng sớm tinh mơ, tối qua lúc chốt giờ thì cứ nghĩ thanh niên trai tráng là phải tràn trề sức sống, nên chốt tám giờ tập trung ở cổng trường. Chuông báo thức bảy giờ rưỡi sáng nay vừa reo mới biết tối qua mình ấu trĩ ngây thơ đến mức nào, hối hận xanh cả ruột.

Đoạn đường từ ký túc xá ra cổng trường Tưởng Càn đi mà nước mắt ngắn nước mắt dài, cậu ta cảm thấy bây giờ mà không đi đăng ký kỷ lục Guinness thế giới xem một phút ngáp được bao nhiêu cái thì đúng là phí phạm tài năng. Mãi đến khi nhìn thấy một cậu con trai vừa cao vừa đẹp trai đang hớn hở vẫy tay ở cổng, cơn buồn ngủ của Tưởng Càn bay biến sạch sành sanh.

Cậu ta nhìn trước ngó sau một hồi, nhưng đường lớn thênh thang ngoài bọn họ ra thì cũng chẳng có ma nào, sinh viên đại học bình thường thằng nào lại xuất hiện ở đây vào lúc tám giờ sáng thứ bảy chứ! Tưởng Càn theo bản năng kéo áo Hề Phong bên cạnh: "Đây là bạn cậu á?"

Hề Phong "ừ" một tiếng.

63.

"Chào mọi người, tôi là Chu Lương Nguyên, gọi tôi là Tiểu Chu hay Lương Nguyên đều được, bạn của Hề Phong. Mọi người xưng hô thế nào nhỉ?" Chu Lương Nguyên khoác vai Hề Phong, đợi Hề Phong giới thiệu cho cậu ta.

Hề Phong giới thiệu lần lượt từ trái sang phải: "Hoàng Duy Dịch, là cậu này thất tình."

Chu Lương Nguyên nhìn sang với ánh mắt đầy vẻ kính trọng: "Người anh em, mạnh mẽ lên nhé!"

Hoàng Duy Dịch hình như lại lên cơn sợ người lạ, lí nhí đáp lại một câu "Chào cậu".

Tưởng Càn đứng ngay bên phải Hoàng Duy Dịch.

Hề Phong bỏ qua Tưởng Càn: "Lâm Hoành, người bản địa, hướng dẫn viên lần này."

Chu Lương Nguyên dừng ánh mắt lại trên người Tưởng Càn một cách kỳ quặc, rồi cười chào hỏi Lâm Hoành: "Chào thổ địa nhé!"

Lâm Hoành ngáp sái quai hàm: "Chào cậu chào cậu, cậu không buồn ngủ thật à người anh em, bảo sao cậu với Hề Phong là anh em tốt, ba đứa tôi buồn ngủ ngu cả người rồi."

Tưởng Càn nhanh ch. óng vạch rõ giới hạn: "Tôi hết buồn ngủ rồi, tôi không ngu nhé."

Chu Lương Nguyên với Hề Phong sắp dính vào nhau đến nơi rồi: "Còn một người nữa đâu? Không giới thiệu à? Cậu không giới thiệu sao tôi biết."

Hề Phong lùi sang bên cạnh một bước, cánh tay Chu Lương Nguyên đang khoác trên vai cậu ấy buông thõng xuống, sau khi kéo giãn khoảng cách an toàn Hề Phong mới mở miệng: "Tưởng Càn."

64.

Tưởng Càn vểnh tai lên: "Rồi sao nữa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!