Chương 53: Hoàn

Xảy ra chuyện huyền ảo thế này, đầu óc Tưởng Càn chắc chắn là rối tung rối mù, Hề Phong bảo đến đâu hay đến đó, Tưởng Càn tuy vẫn đang ôn thi, nhưng đúng là cũng rất tò mò về thế giới này. Tò mò nhất là nếu không có phòng 219, cậu và Hề Phong không phải bạn cùng phòng, thì hai người ở thế giới song song này yêu nhau kiểu gì?

Cậu không có ký ức ở đây, rõ ràng Hề Phong cũng không có.

Căn nhà thuê ngoài trường không thay đổi, nếu không sáng nay đã phát hiện ra điều bất thường rồi, chỉ là lần này về nhà phát hiện ra nhiều chi tiết khác biệt.

Ví dụ như trên bàn phòng khách có một hộp t.h.u.ố.c, trong hộp t.h.u.ố. c chứa không ít t.h.u.ố. c ức chế và t.h.u.ố. c ngăn chặn kỳ ph*t t*nh; trên bồn rửa mặt cũng có hai chai t.h.u.ố. c ức chế, thói quen bình thường chắc là lúc rửa mặt sẽ xịt, nhưng sáng nay trước khi ra ngoài cả hai đều không để ý.

Tưởng Càn vừa về nhà là bắt đầu lục tung phòng học lên, muốn xem có manh mối nào về việc hai người yêu nhau không, Đồng Xu cứ cọ cọ vào chân Tưởng Càn, Tưởng Càn ngồi phịch xuống ghế, bế Đồng Xu lên ôm vào lòng, Đồng Xu ở đây cũng y hệt, đuôi bị cụt một đoạn.

"Đồng Xu, nói cho con nghe một bí mật, tuy bố vẫn là bố con, nhưng bố không phải bố ruột của con ở thế giới này đâu." Tưởng Càn vỗ vỗ đầu Đồng Xu, nói.

Hề Phong nghe thấy cười một tiếng: "Dọa trẻ con làm gì?"

Tưởng Càn trừng mắt: "Ba giây, em muốn biết ngay ở thế giới này chúng ta yêu nhau kiểu gì."

Hề Phong gật đầu, gọi điện thoại luôn cho Chu Lương Nguyên.

"Rảnh không?"

"Rảnh chứ, sao thế? Không làm gia sư cho Tưởng Càn nhà mày nữa à, sao tự dưng nhớ đến tao thế."

"Tao với Tưởng Càn yêu nhau kiểu gì?"

"... Không phải chứ, mày bị bệnh à Hề Phong! Gọi điện đến để bắt tao giúp mày nhớ lại quá khứ ngọt ngào à?"

"Tao mất trí nhớ rồi."

"Tao còn trọng sinh đây này!"

"Mày có nói không."

"Mày làm gì đấy, có việc gì chính đáng không?"

"Tao theo đuổi Tưởng Càn hay Tưởng Càn theo đuổi tao?"

Tưởng Càn lập tức ngắt lời: "Tất nhiên là anh theo đuổi em rồi."

Chu Lương Nguyên đầu dây bên kia nghe thấy giọng Tưởng Càn liền cười phá lên: "Ồ, Tưởng Càn không thừa nhận chuyện cậu ấy theo đuổi mày à? Tôi bảo này Tưởng Càn, hồi xưa cậu vì theo đuổi anh Phong mà mời tôi ăn cơm mấy bữa liền, giờ không thừa nhận thì có tác dụng gì?"

Tưởng Càn mặt không cảm xúc, giật lấy điện thoại của Hề Phong, vô tình ấn nút tắt máy.

Hề Phong hắng giọng, muốn nén nụ cười trên môi, cố gắng mãi vẫn thất bại, cười nhìn Tưởng Càn: "Là thế à?"

Tưởng Càn đếch tin, cậu gọi luôn cho Trương Cảnh Đông.

"Alo, Càn à!"

"Trương Cảnh Đông, mày thề là mỗi câu mày nói tiếp theo đều là sự thật, nếu không cả đời mày không thoát ế được."

"Xảy ra chuyện gì lớn thế, vãi chưởng?"

"Mày thề trước đi."

"Tao không thề, mày nói xem mày muốn hỏi gì."

"Hồi xưa là tao theo đuổi Hề Phong trước à???"

"Ồ, mày nói sớm là chuyện này có phải nhanh không, đúng rồi, không thì sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!