Chương 51: (Vô Đề)

Tưởng Càn nhớ hồi đại học lúc mập mờ với Hề Phong, Trương Cảnh Đông luôn bảo cậu là đứa "bánh bèo", nhưng thực tế, Tưởng Càn tuyệt đối là người rất ít khi "bánh bèo". Ông Tưởng nhắc lại chuyện cũ, bảo Tưởng Càn khóc mấy lần, thật ra Tưởng Càn chẳng nhớ gì cả, cậu khóc lúc nào, vì chuyện gì, quên sạch sành sanh.

Cậu luôn cảm thấy mình là một đứa trẻ may mắn, tuy có ông Tưởng là người cha giáo d.ụ. c theo kiểu vùi dập, nhưng lại có bà Chu là một người mẹ tuyệt vời, cho nên cậu sẽ phóng đại điểm tốt của bà Chu lên vô hạn để triệt tiêu những ảnh hưởng tiêu cực mà ông Tưởng mang lại. Nói trắng ra, Tưởng Càn chưa bao giờ trách ông Tưởng.

Buổi tối ở bên Hề Phong, Tưởng Càn bảo ông Tưởng biết chuyện hai người yêu nhau rồi, Hề Phong chẳng ngạc nhiên chút nào. Theo lời Hề Phong thì anh cũng đoán được đôi chút. Bây giờ Tưởng Càn hai mươi bốn tuổi, đã học thạc sĩ năm ba, sắp kết thúc đời sinh viên rồi, ông Tưởng chưa từng hỏi một câu Tưởng Càn ở trường có yêu ai không, lùi một bước mà nói, ông Tưởng là người rất thông minh, trong lòng có suy đoán cũng là chuyện bình thường.

Lúc Hề Phong nói câu này Tưởng Càn đã thấy ngạc nhiên rồi, vì theo nhận thức của cậu về ông Tưởng, ông Tưởng tuyệt đối là kiểu người cha sau khi biết con trai mình yêu đương đồng tính sẽ lập tức phi đến trước mặt cậu ra lệnh chia tay ngay lập tức.

Hề Phong cười cười, đưa tay xoa đầu Tưởng Càn: "Mấy hôm nữa anh xin nghỉ phép về nhà với em nhé."

Tưởng Càn lo lắng: "Nhỡ bố lừa bọn mình về rồi chia rẽ đôi lứa thì sao?"

Hề Phong nhìn cậu: "Anh sẽ đứng chắn trước mặt em hét lên đừng mà chú ơi bọn cháu yêu nhau thật lòng?"

Tưởng Càn cười ngặt nghẽo cả buổi.

Cuộc gọi đã im lặng quá lâu, Tưởng Càn bây giờ hai mươi bốn tuổi rồi, tự nhận trưởng thành hơn nhiều, nhưng vẫn không biết cách giao tiếp với bố.

Cho nên trong sự im lặng, vẫn là ông Tưởng mở lời lần nữa: "Đưa Hề Phong về đi, hai đứa ở bên nhau bao nhiêu năm nay không dễ dàng gì, về chính thức ra mắt bố mẹ. Bố ấy à, ban đầu trong lòng tất nhiên là không chấp nhận được, con cứ nói thật lòng xem, bố mẹ nhà ai dễ dàng chấp nhận con mình là đồng tính chứ? Mẹ con cứ bảo bố dạy con sai cách, không tốt, phản ứng đầu tiên của bố là tự kiểm điểm lại mình, bố nghĩ Tưởng Minh Viễn này cả đời dạy học trồng người, sao lại nuôi dạy con trai mình thành ra thế này? Bố biết Hề Phong là đứa trẻ ngoan, không muốn để hai đứa buồn, mấy năm nay bố tra cứu không ít tài liệu, dần dần cũng chấp nhận được rồi. Cứ yên tâm mà về, được không?"

Lúc cúp máy Tưởng Càn mới nhận ra lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi, thậm chí hai chân vì giữ nguyên một tư thế quá lâu mà hơi tê dại, cậu nhắn tin cho Hề Phong trước.

"Vừa gọi điện cho bố em, bố bảo đưa anh về nhà, nghe giọng điệu thì có vẻ chấp nhận rồi."

"Ừ, đừng căng thẳng, anh về cùng em."

"Tâm trạng thế nào? Muốn tự mình suy nghĩ hay muốn anh nói chuyện với em một lúc?"

Thế là Tưởng Càn gọi điện thoại sang, Hề Phong bắt máy rất nhanh.

Phòng ký túc xá của anh ồn ào náo nhiệt, nguyên nhân Tưởng Càn biết, bạn cùng phòng của Hề Phong dạo này làm đề tài không thuận lợi, ngày nào về phòng cũng có cả bụng bực tức muốn xả. Hề Phong bảo với bạn cùng phòng "Tôi nghe điện thoại cái", bạn cùng phòng gào lên: "Ai đấy, ai gọi cho cậu đấy! Tôi mách Tưởng Càn cậu ngoại tình bây giờ."

Hề Phong nhàn nhạt: "Điện thoại của Tưởng Càn."

Sau đó chắc là ra ban công, không gian yên tĩnh hơn nhiều, Hề Phong lại mở miệng: "Alo?"

Tưởng Càn cười: "Anh ngoại tình à?"

Hề Phong: "Ừ, chuyện gọi điện với em đừng nói cho bạn trai anh biết nhé, được không?"

Tưởng Càn ngồi trên ghế nằm ngoài ban công, vừa nãy gọi điện cho ông Tưởng hơi căng thẳng, đứng nghiêm như bộ đội, giờ mới thả lỏng, cuối cùng nhớ ra ngoài ban công có cái ghế nằm. Cậu bảo: "Em không ngờ bố em lại nói những lời như thế với em, anh biết không? Từ bé bố chưa bao giờ nói với em một câu nhẹ nhàng nào, mặc dù trong lòng em biết rõ, mấy năm học thạc sĩ bố đã thay đổi đôi chút.

Mẹ em cứ bảo bố nhớ em, em cũng không phải không tin, chỉ là chưa thấy bao giờ, vì chưa thấy bao giờ nên theo bản năng nghĩ sao bố lại nhớ em được chứ?"

Hề Phong không nói gì khác, chỉ thản nhiên "ừ" một tiếng để biểu thị mình đang nghe.

Tưởng Càn bèn hỏi: "Em có hay khóc không?"

Câu hỏi gì thế này?

Hề Phong rất bất lịch sự: "Khóc kiểu nào?"

Tưởng Càn: "... Khóc trong tình huống bình thường."

Hề Phong bật cười, rõ ràng câu hỏi vừa nãy là để chọc bạn trai vui: "Không hay khóc, trong tình huống bình thường chưa thấy em khóc bao giờ." Anh cố tình nhấn mạnh mấy chữ "trong tình huống bình thường".

Tưởng Càn nhìn bầu trời đêm: "Thế mà bố lại nhớ em khóc mấy lần, còn bảo đều là vì bố, em chả nhớ gì cả, chắc là hồi còn bé tí tẹo."

Rồi hỏi, "Anh thấy em là người thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!