Chương 5: (Vô Đề)

37.

Gần đây Hoàng Duy Dịch lại quen được một em gái, đêm nào cũng leo rank đôi đầy mật ngọt với em ấy trong ký túc xá, nói ba câu thì không thể thiếu "bé yêu" một câu.

Lâm Hoành và Tưởng Càn chụm đầu vào nhau đ.á.n. h cược đầy đểu cáng, cược xem bao giờ hai đứa này chia tay.

Lâm Hoành bảo cùng lắm là một tháng, Tưởng Càn cảm thấy vậy bi quan quá, mặc dù thằng Hoàng nhà mình EQ thấp thật, nhưng con người ai rồi cũng sẽ trưởng thành, ngã sấp mặt bao nhiêu lần rồi thì lần này đứng dậy ít nhất cũng phải chạy thêm được nửa tháng chứ, cho nên là một tháng rưỡi.

Hai thằng này cá cược cũng chẳng thèm giấu giếm ai, Hoàng Duy Dịch tức tối: "Hai đứa mày đừng có mà nói kháy tao, lần này tao chắc chắn sẽ ổn định."

Tưởng Càn: "Lần trước mày cũng nói thế."

Lâm Hoành: "Lần trước thậm chí mày còn bảo đã nghĩ xong chuyện sau này hai người định cư ở thành phố nào rồi cơ."

Hoàng Duy Dịch biện minh: "Lần này khác, lần này em ấy gửi ảnh cho tao rồi, mấy người trước đến ảnh còn chẳng cho tao xem."

Hai thằng kia vừa nghe thấy có ảnh là hứng thú hẳn lên: "Đâu xem nào!"

Hoàng Duy Dịch gửi một tấm ảnh vào nhóm chat ký túc xá.

Một đôi chân con gái đi tất lưới, cực nhỏ, cực dài, cực kỳ giống ảnh mạng.

Tưởng Càn cầm tấm ảnh này lên mạng tìm thử, tìm ra vô số tấm y hệt. Tưởng Càn giận thằng bạn không biết tranh đấu, không phải chứ người anh em, thế này thì l.ừ. a đ.ả. o quá thể đáng rồi? Trong giọng nói của Hoàng Duy Dịch có sự tự hào ngấm ngầm: "Đẹp không?"

Hề Phong đột nhiên xen vào: "Cậu nghe thấy giọng cô ấy nói bao giờ chưa?"

38.

Hoàng Duy Dịch đáp: "Chưa."

Tưởng Càn không nỡ nhìn thẳng: "Người anh em, ngày nào mày cũng gọi điện chơi game trong phòng, mồm thì cứ bé yêu bé yêu, hóa ra là mình mày nói chuyện một mình à?"

Hoàng Duy Dịch giải thích: "Em ấy bảo bạn cùng phòng của em ấy đều rất yên tĩnh nên em ấy ngại bật mic nói chuyện, sợ làm phiền mọi người."

Hề Phong lại hỏi: "Tin nhắn thoại cũng chưa gửi bao giờ à?"

Hoàng Duy Dịch: "Con gái con đứa hay xấu hổ cũng là bình thường mà! Ảnh cũng xem rồi, em ấy vẫn rất tin tưởng tao, loại ảnh như thế này sao có thể tùy tiện gửi cho người khác xem được."

Hề Phong buông một câu xanh rờn: "Bạn gái cậu chắc là con trai đấy."

Tưởng Càn đoán được Hoàng Duy Dịch chắc là gặp phải đứa dùng ảnh ảo rồi, nhưng không nghĩ đến chuyện đối phương là con trai, thế thì t.h.ả. m quá, cậu ta ôm chút hy vọng cuối cùng hỏi Hề Phong: "Cũng chưa chắc đâu, biết đâu chỉ là mấy cô bé hơi tự ti, lên mạng tìm bừa cái ảnh thôi."

Hề Phong lắc đầu: "Đa số con gái sẽ không gửi những tấm ảnh riêng tư mang tính ám chỉ rõ ràng như thế ngay từ đầu đâu, chỉ có đàn ông mới biết rõ đàn ông thích cái gì nhất thôi."

39.

Ban đầu Hoàng Duy Dịch cũng không tin, tất nhiên rồi, cậu ta quen "bé yêu" của mình được một tuần rồi, tự cho là đã hiểu nhau đôi chút, còn Hề Phong chỉ nhìn một tấm ảnh mà đã kết luận rồi.

Nhưng không ngờ cậu ta chỉ thử thăm dò một chút, đối phương đã dứt khoát xin lỗi và thừa nhận luôn, bảo mình là gay, đúng là thích Hoàng Duy Dịch thật, nhưng Hoàng Duy Dịch là trai thẳng, nên mới không dám nói giới tính thật của mình.

Thế giới của Hoàng Duy Dịch sụp đổ, ngồi im lặng trước màn hình máy tính nhìn tin nhắn đối phương gửi đến cả buổi trời, mãi đến khi Tưởng Càn vỗ vai, cậu ta mới gầm lên một câu: "Kinh vãi, tao cứ nghĩ đến chuyện tao gọi một thằng gay là bé yêu bao nhiêu ngày nay là tao thấy buồn nôn, tao không kỳ thị gay nhưng mày không thể lừa tao mày là con gái được."

Tưởng Càn theo bản năng quay đầu nhìn Hề Phong một cái.

Hề Phong cứ như không nghe thấy gì, vẫn ngồi trước bàn chơi game.

Tưởng Càn an ủi nó: "Ờ thì, trên đời này vẫn có nhiều gay tốt mà, cái này là vấn đề nhân phẩm của nó, thật ra chả liên quan gì đến xu hướng tính d. ục đâu."

Hoàng Duy Dịch không vượt qua được cái chướng ngại tâm lý này: "Tao bị ám ảnh tâm lý rồi, tao hận đồng tính."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!