Chương 49: (Vô Đề)

Tưởng Càn vẫn còn nhớ lần tỏ tình sâu sắc với tư cách một học tra của mình với Hề Phong, cậu bảo lý do muốn thi cao học đầy rẫy sự ích kỷ, muốn cùng Hề Phong ôn thi, cùng đi thi, cùng đến một thành phố mới, lúc đấy nói hùng hồn lắm, cảm thấy mình có ước nguyện như thế thật ngầu thật oách, chỉ tiếc là với cái đầu học tra lúc bấy giờ, cậu hoàn toàn quên béng mất chuyện có thể được tuyển thẳng lên cao học.

Rất ngại ngùng, nửa cuối năm ba, Hề Phong bắt đầu chuẩn bị hồ sơ xét tuyển thẳng.

Tưởng Càn oán trách: "Hồi em tỏ tình với anh sao anh không nhắc em vụ tuyển thẳng!"

Hề Phong tiện tay xoa cái đầu xù bông của cậu: "Em tỏ tình chân thành thế, anh nỡ lòng nào dội gáo nước lạnh dập tắt ý chí quyết tâm thi cao học của em."

Tưởng Càn gạt phắt tay anh ra khỏi đầu mình: "Anh được tuyển thẳng rồi, để mình em chiến đấu ôn thi à!"

Hề Phong lại đặt tay lên: "Có bảo không ở bên em đâu, chuyện tuyển thẳng xong xuôi anh sẽ ở bên em hai mươi bốn trên hai mươi bốn tiếng, được chưa cậu chủ?"

Tưởng Càn nói thế cũng chỉ là làm nũng với bạn trai thôi, với thành tích và các tiêu chuẩn của Hề Phong đương nhiên là đi theo con đường tuyển thẳng rồi, tỉ lệ thành công rất lớn. Bản thân cậu cũng không phải là không học được, Tưởng Càn bây giờ cũng đâu phải Tưởng Càn học dốt năm nhất nữa, tuy thành tích không đứng đầu, nhưng kiếm cho mình một chỗ học chắc cũng không vấn đề gì lớn.

Hề Phong bảo ở bên cậu 24/24, Tưởng Càn tất nhiên tưởng câu này cũng chỉ là dỗ dành bạn trai thôi, không ngờ Hề Phong nói được làm được thật.

Khai giảng năm tư được một tháng, giữa tháng mười tên Hề Phong xuất hiện trong danh sách công khai tuyển thẳng của trường mục tiêu. Trong lúc đợi danh sách Tưởng Càn là người lo lắng nhất, trong lòng cậu đương nhiên tin Hề Phong chắc chắn không thành vấn đề, Lâm Hoành trêu cậu là hoàng thượng chưa vội thái giám đã gấp, nhìn anh Phong bình tĩnh thế kia kìa, cái này gọi là gì, cái này gọi là phong thái vương giả, gọi là tự tin.

Tưởng Càn lười đôi co với cậu ta, mãi đến khi nhìn thấy tên Hề Phong mới thở phào nhẹ nhõm.

Hai người còn lại trong phòng cũng thở phào, Lâm Hoành lại vỗ vai Tưởng Càn: "Giờ còn mỗi mày thôi, tháng mười hai thi cao học cố lên nhé! Phấn đấu đi cùng thành phố với anh Phong, yêu xa khổ lắm."

Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch đều không định thi cao học, Lâm Hoành muốn về nhà làm ăn cùng bố mẹ, Hoàng Duy Dịch năm ba yêu đương, hai người yêu nhau hơn nửa năm, tình cảm ổn định. Nghỉ hè hai người gặp nhau ngoài đời, đối phương là một cô gái thẳng thắn chân thành, kém Hoàng Duy Dịch một tuổi, Hoàng Duy Dịch tốt nghiệp thì cô bé mới lên năm tư, hai người bàn bạc quyết định Hoàng Duy Dịch tốt nghiệp sẽ đến thành phố của cô bé làm việc.

Tưởng Càn gật đầu, đáp lại lời Lâm Hoành, nhưng lại cảm thấy bây giờ mọi người đều đã yên bề gia thất, hình như chỉ còn mỗi tương lai của mình là chưa chắc chắn. Tưởng Càn thật ra là người rất ít lo âu, cậu luôn rất hòa thuận với chính mình, hay nói cách khác là sống cho hiện tại, lúc làm học sinh dốt thì yên tâm thoải mái, phát hiện mình cong cũng chẳng xoắn xít quá lâu, muốn thi cao học thì nghiêm túc ôn thi, hiếm khi lại lo lắng, tự dưng cảm thấy áp lực và hoang mang.

Lo lắng mình bắt đầu học hành t. ử tế quá muộn, lo lắng mình vì muốn đến cùng một thành phố với Hề Phong mà buộc phải chọn một ngôi trường hạng bét ở thành phố đó, lo lắng Hề Phong ngày càng ưu tú mà mình không đứng được ở vị trí cao như thế. Cuộc đời Tưởng Càn rất ít khi nghĩ đến những thứ này, bà Chu luôn bảo cậu phải kịp thời tận hưởng niềm vui, lúc nào vui vẻ được thì phải nắm bắt ngay, nếu không niềm vui sẽ trôi đi mất, cho nên kinh nghiệm quá ít, tạm thời không tiêu hóa nổi cảm xúc.

Không ngờ sáng hôm sau ngủ dậy đã thấy Hề Phong không còn ở trong phòng.

Dạo này Tưởng Càn cắm rễ ở phòng tự học ôn thi, ngày nào cũng đặt báo thức bảy giờ rưỡi, giờ này Hề Phong đã không ở phòng, anh dậy từ mấy giờ? Đi đâu rồi? Tưởng Càn ngơ ngác, nhắn tin cho bạn trai, hỏi anh đi nhà ăn chưa? Rửa mặt xong xuôi thu dọn sách vở, hơn mười phút rồi cũng không nhận được tin nhắn trả lời của Hề Phong.

Chín giờ rưỡi Tưởng Càn học xong lượt đầu, lấy điện thoại ra xem, tin nhắn chưa đọc có hai cái, đều là của Trương Cảnh Đông.

Trương Cảnh Đông hỏi trưa nay ăn cơm chung không, cổng trường mới mở quán xiên que, cậu ta săn được voucher chín tệ chín ăn năm mươi tệ. Lại bảo, người anh em mày học đến lú người rồi, nửa tháng nay không gặp mày, không gặp cái nữa là tao quên mặt mày đấy.

Trưa gặp Trương Cảnh Đông, Tưởng Càn vẫn chưa nhận được tin nhắn của Hề Phong.

Cậu hỏi trong nhóm chat ký túc xá một câu, Hề Phong có ở phòng không?

Hoàng Duy Dịch bảo cả sáng nay không thấy.

Trương Cảnh Đông hỏi: "Có việc gì à?"

Tưởng Càn lắc đầu: "Không, không liên lạc được với Hề Phong, hôm qua có kết quả tuyển thẳng rồi mà, hôm nay không biết đi đâu."

Trương Cảnh Đông: "Mày gọi điện hỏi xem? Hai đứa mày không thân à mà không biết gọi điện."

Tưởng Càn: "..." Quên béng mất vụ gọi điện, hai đứa bình thường ngẩng đầu lên là thấy nhau, tin nhắn trả lời ngay lập tức, lần đầu tiên xuất hiện tình trạng mất liên lạc mà không biết đối phương đang làm gì.

Kết quả gọi một cuộc, chuông reo mãi không ai nghe.

Tưởng Càn cầm điện thoại nhìn Trương Cảnh Đông: "Toang rồi, bảy năm ngứa ngáy rồi."

Trương Cảnh Đông trợn mắt: "Đúng, cậu ta sắp đá mày rồi."

Tưởng Càn tắt màn hình: "Đi đâu thế nhỉ, cũng chẳng bảo tao."

Trương Cảnh Đông cười: "Thế tức là không thể bảo mày chứ sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!