Chương 48: (Vô Đề)

316.

Tưởng Càn nhịn cả ngày, tối về nhà mới đưa bảng điểm cho ông Tưởng xem, vẻ mặt đắc ý chờ ông Tưởng phải nhìn cậu ta bằng con mắt khác.

Nhưng ông Tưởng đúng là tính tình có chút vấn đề, giáo d.ụ. c con cái toàn theo kiểu vùi dập, cùng lắm là im lặng không nói gì, chứ bảo khen ngợi thì còn khuya. Tưởng Càn tiến bộ, ông vẫn chưa hài lòng, trong lòng ông Tưởng Càn phải được điểm số như thế này, thậm chí cao hơn, bây giờ làm được cũng là điều Tưởng Càn nên làm, chẳng qua là trước đây Tưởng Càn không chịu cố gắng thôi.

Xem xong bảng điểm của Tưởng Càn, ông Tưởng gật đầu không nói gì, lại lịch sự hỏi Hề Phong thi thế nào.

Hề Phong nhìn thoáng qua vẻ mặt ấm ức của Tưởng Càn, không lôi bảng điểm của mình ra, nói: "Chú ơi, cháu thi cuối kỳ không được tốt lắm, giáo sư chấm c.h.ặ. t quá, hôm nay sinh nhật cháu, chú đừng làm khó cháu ạ."

Tưởng Minh Viễn cười bảo làm gì có chuyện đó, nghe cô nhà bảo cháu học giỏi lại chăm chỉ, không tốt thì cũng hơn đứt thằng nhóc Tưởng Càn.

Tưởng Càn và Hề Phong còn chưa kịp nói gì, bà Chu đã nhéo mạnh vào tay ông Tưởng: "Ông bị làm sao thế, con trai nỗ lực học tập mà ông không biết khen một câu à?"

Tưởng Minh Viễn hít hà một tiếng, trước mặt bọn trẻ hơi ngại: "Khen cái gì, nó là học sinh thì học hành chăm chỉ không phải là chuyện đương nhiên à?"

Lại cái giọng điệu này, Tưởng Càn thất vọng tràn trề, hôm nay là sinh nhật Hề Phong, cậu ta thật sự không muốn cãi nhau với ông Tưởng, bèn nhẹ nhàng kéo tay áo Hề Phong, hỏi nhỏ: "Về phòng thôi? Phòng em có máy chơi game, kết nối với máy tính chơi được đấy."

Bà Chu túm c.h.ặ. t cổ tay Tưởng Càn: "Đừng đi!" Bà Chu lại lôi ông Tưởng, "Ông, mau khen con trai ông giỏi đi."

Ông Tưởng và Tưởng Càn đều ngượng ngùng.

Hề Phong không nhịn được cười.

Bà Chu nghiêm mặt: "Cháu không được cười."

Hề Phong vội thu lại nụ cười: "Cháu xin lỗi ạ."

Tưởng Càn nhìn trời: "Bố có nói không, không nói bọn con đi chơi game đây."

Tưởng Minh Viễn như bị c.ắ. n phải lưỡi: "Cũng giỏi đấy, tiếp tục cố gắng nhé."

Tưởng Càn cũng muốn cười, cố nhịn: "Dạ."

317.

Hai người về phòng, kết nối máy chơi game với máy tính, Tưởng Càn loay hoay cả buổi.

Hề Phong ngồi trên giường nhìn: "Tính tình cô tốt thật đấy."

Tưởng Càn gật đầu: "Em vẫn luôn cảm thấy với cái tính khó chịu của bố em, em không cãi nhau bể trời bể đất với ông ấy đều là nhờ công lao của mẹ em cả. Em thấy mẹ em rất biết cách yêu thương người khác, sinh ra đã biết yêu thương rồi, nên em lớn lên cũng hạnh phúc lắm."

Nói xong câu này, Tưởng Càn mới nhớ ra người nghe mình nói là Hề Phong, cậu ấy từ nhỏ không có bố mẹ bên cạnh, mình lại ở đây khoe hạnh phúc, cậu ta hắng giọng, cúi đầu tiếp tục nghịch máy tính.

Hề Phong lại hoàn toàn không để ý: "Cô rất biết cách yêu thương người khác, nên dạy em cũng biết cách yêu thương người khác."

Tưởng Càn: "Em có à? Trước đây Lâm Hoành toàn bảo em thiếu dây thần kinh yêu đương, chậm tiêu."

Hề Phong nhướng mày: "Bây giờ chẳng phải mọc ra rồi sao?"

Tưởng Càn cười híp mắt: "Mọc đúng một cái, tên là Hề Phong."

318.

Hôm sau Hề Phong về, bà Chu và Tưởng Càn cùng đưa Hề Phong ra ga tàu cao tốc.

Tưởng Càn rất muốn đón Tết cùng bạn trai, nhưng điều kiện không cho phép, dính lấy nhau cả một học kỳ, trước đây còn bảo không thích người dính người, bản thân cũng không dính người đâu, giờ thì nhìn Hề Phong chằm chằm, trong lòng nguyền rủa cái sự yêu xa.

Bà Chu cũng hơi lải nhải, nào là chú ý an toàn, nào là về đến nơi nhớ nhắn tin, nào là gửi lời hỏi thăm bố mẹ Hề Phong, dặn dò đủ thứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!