304.
Lúc ra khỏi ga tàu cao tốc, trời đang có tuyết lớn, bà Chu và ông Tưởng đang đợi ở ga để đón người.
Bà Chu nhiệt tình quá mức, thân thiết khoác tay Hề Phong trách cậu ấy sao lại mua nhiều đồ thế, Hề Phong muốn nói lúc Tưởng Càn đến nhà cậu ấy cũng mua rất nhiều đồ, nhưng sợ ông Tưởng nghĩ nhiều nên nhịn không nói, chỉ bảo là nên làm. Không khí rất hòa thuận, Tưởng Càn vì căng thẳng mà nói nhiều hơn bình thường, cứ lải nhải suốt về mấy đứa trẻ con nghịch ngợm trên tàu cao tốc.
Ông Tưởng lái xe, bà Chu ngồi ghế phụ, ghế sau tất nhiên là Tưởng Càn và Hề Phong.
Ngón tay hai người lén lút móc vào nhau dưới sự che chắn của ghế lái, miệng Tưởng Càn không ngừng nghỉ: "Mấy đứa cứ chạy lung tung khắp mấy toa tàu, chẳng biết bố mẹ nó ngồi toa nào, cũng chẳng có ai quản lý, vãi chưởng! Tương lai của những bông hoa tổ quốc thật đáng lo ngại, con lo lắng cho thế hệ sau quá."
Bà Chu cười mắng: "Con còn lo lắng cho thế hệ sau? Bản thân con lớn được bao nhiêu, cũng là hoa thôi."
Khóe môi Hề Phong cong lên, không lên tiếng.
Nhưng khóe mắt Tưởng Càn vẫn luôn để ý Hề Phong, muốn hỏi cậu ấy cười trộm cái gì, nhưng không hỏi, ngón tay móc vào nhau lắc lắc. Hề Phong ném cho một ánh mắt, Tưởng Càn lén lút duỗi ngón tay về phía trước, cọ cọ vào lòng bàn tay cậu ấy.
Ông Tưởng đột nhiên lên tiếng, làm Tưởng Càn giật mình suýt nhảy dựng lên khỏi ghế.
Ông Tưởng: "Hề Phong phải không, nghe cô nhà bảo thành tích cháu tốt lắm."
Tưởng Càn nhanh nhảu tiếp lời: "Đúng ạ, Hề Phong toàn sống ở thư viện thôi, học kỳ này cậu ấy còn mở lớp dạy kèm cho các bạn trong lớp, dạy bọn con SPSS đấy ạ."
Ông Tưởng liếc nhìn gương chiếu hậu, làm Tưởng Càn rùng mình buông vội ngón tay đang móc vào nhau ra. Ông Tưởng chẳng nhìn thấy gì cả, liếc Tưởng Càn một cái: "Con tự hào cái gì? Bên cạnh có bạn ưu tú thế mà không biết học tập người ta, bố chống mắt lên xem học kỳ này con có trượt môn nào không."
Tưởng Càn muốn cãi lại, bị Hề Phong vỗ vỗ cổ tay.
Hề Phong cười trả lời: "Chú ơi, học kỳ này Tưởng Càn chăm chỉ lắm ạ, điểm cuối kỳ sẽ không thấp đâu ạ."
Ông Tưởng "hừ" một tiếng, không nói gì nữa.
305.
Buổi tối ăn cơm cùng nhau, ông Tưởng cứ nói chuyện về cuộc sống đại học, Tưởng Càn cảm giác ông có vẻ như gặp được tri kỷ, cứ như thể con trai ông Tưởng Minh Viễn phải là người chín chắn, trầm ổn, thành tích tốt như Hề Phong, chứ không phải cái loại thiếu đứng đắn, lại lười học như Tưởng Càn.
Tưởng Càn không thấy khó chịu, càng không ghen tị, còn lén lút thì thầm với bà Chu: "Con thấy bố hận không thể nhận cậu ấy làm con trai ruột luôn ấy chứ, bố thích Hề Phong thế, sau này con bảo Hề Phong làm con rể bố thật, chắc bố không tức đến mức đ.á.n. h ch. ết con đâu nhỉ."
Bà Chu trừng mắt: "Nói linh tinh, con mới là con ruột của bố mẹ."
Tưởng Càn cười: "Con có ghen đâu, mẹ còn an ủi con nữa."
Hề Phong rót trà cho ông Tưởng, ông Tưởng rất hài lòng.
Tưởng Càn đời nào làm mấy chuyện này, Tưởng Càn chỉ biết lôi chai coca lạnh trong tủ lạnh ra, rồi bảo ông Tưởng mùa hè nóng nực uống trà nóng là không biết hưởng thụ cuộc sống. Ông Tưởng ra ngoài cũng là người có vai vế đàng hoàng, ai gặp mà chẳng cung kính gọi một tiếng "thầy Tưởng"?
Đợi Hề Phong ngồi xuống, ông Tưởng cảm thán: "Giá mà Tưởng Càn hiểu chuyện bằng một nửa cháu thì tốt biết mấy."
Câu thoại cũ rích này hình như phụ huynh nào cũng từng nói, giá mà con nhà tôi hiểu chuyện bằng một nửa con nhà bác thì tốt. Họ nói câu này thuận miệng lắm, dùng cách dìm hàng con mình để tâng bốc con người ta, dường như quên mất con mình cũng có lòng tự trọng.
Hề Phong cười cười: "Chú à, cháu đối với chú là sự tôn trọng nhiều hơn thân thiết, cách chung sống của hai bố con chú chắc chắn phải khác người ngoài rồi, nếu không sao gọi là bố con được ạ?"
Câu này lại làm ông Tưởng mát lòng mát dạ.
Tưởng Càn lần này phục sát đất: "Mẹ ơi, đúng là học bá, con không biết bố lại thuộc kiểu người ưa nịnh đấy."
Bà Chu nhìn nó: "Giờ con mới biết à, con cũng phải xem lại bản thân đi, con chưa bao giờ quan tâm đến bố con cả."
Tưởng Càn bĩu môi, cắm đầu ăn cơm.
306.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!