Chương 45: (Vô Đề)

297.

Tưởng Càn bị cảm kéo dài tận nửa tháng, cảm cúm mùa đông lúc nào cũng dai dẳng, vừa ngạt mũi vừa ho.

Sốt thì ngày hôm sau là hết, ngày hôm sau Tưởng Càn đã đi học bình thường, mang theo cả gói giấy ăn to đùng. Chỉ là uống t.h.u.ố. c cảm xong thì buồn ngủ díp cả mắt, gặp phải tiết đầu buổi sáng càng không đỡ nổi. Tưởng Càn ngồi hàng ghế thứ hai ngủ, đầu gối lên gói giấy ăn, các thầy cô môn chuyên ngành đều quen mặt Tưởng Càn, vì kỳ một năm hai cậu ta học hành rất chăm chỉ.

Chủ nhiệm lớp cho thời gian xem một ví dụ trên slide, đi xuống hỏi nhỏ Hề Phong: "Sao thế, vẫn ốm nặng à?"

Hề Phong trả lời nhỏ: "Hết sốt rồi ạ, chắc là uống t.h.u.ố. c cảm nên buồn ngủ, không gượng nổi ạ."

Chủ nhiệm lớp gật đầu: "Không khỏe thì về phòng nghỉ ngơi đi, cho nghỉ thêm một ngày nữa nhé?"

Hề Phong cười: "Cảm ơn thầy, không cần đâu ạ, kệ cậu ấy đi, cậu ấy muốn đi học mà."

Chủ nhiệm lớp không nói gì nữa, quay về bục giảng.

Tưởng Càn ngủ một giấc dậy thì còn nửa tiếng nữa là tan học, cậu ta nhìn điện thoại, chọc chọc vào eo Hề Phong: "Sao anh không gọi em dậy!"

Hề Phong nói dối: "Gọi rồi, em không dậy."

Tưởng Càn kéo vở ghi chép của Hề Phong liếc qua, chẳng viết được mấy chữ. Sắp thi cuối kỳ rồi, dạo này không giảng nhiều kiến thức mới, chủ yếu là phân tích ví dụ để củng cố kiến thức. Cậu ta nheo mắt xoa mặt một lúc lâu, lấy lại tinh thần nghe giảng.

Vừa ngẩng đầu lên thì chạm mắt với chủ nhiệm lớp, chủ nhiệm lớp thế mà lại gật đầu với Tưởng Càn.

Tưởng Càn ngẩn ra một lúc, hỏi nhỏ Hề Phong: "Em ngủ gật bị chủ nhiệm mắng à?"

Hề Phong cười, bảo không.

298.

Đợi Tưởng Càn khỏi ốm thì cũng đến Tết Dương lịch, nghỉ lễ xong, coi như bước vào tuần thi cuối kỳ.

Theo thông lệ, tuần thi Hề Phong sẽ không đi thư viện, sáng ngủ dậy Tưởng Càn lướt thấy Confession than khóc, bảo là tuần thi rồi, bạn học cùng của các chị em đều ở ký túc xá ôn thi rồi. Đúng vậy, bây giờ Tưởng Càn cũng vinh dự thăng chức làm bạn học cùng của mọi người, Tưởng Càn cũng tự hào phết, chắc trước đây có nằm mơ cũng không nghĩ mình lại dính dáng đến cái danh xưng này.

Tưởng Càn nhớ lại tuần thi trước kỳ nghỉ hè, hồi đó cậu ta chưa yêu Hề Phong, cũng chưa bắt đầu học hành t. ử tế, đi thi toàn dựa vào việc cầu khấn sao Văn Xương. Lần này khác hẳn, Tưởng Càn khá thân thiết với kiến thức, cảm giác có thể dựa vào chính mình.

Tuần thi còn có chuyện khác phải lo, cậu ta từng nói nghỉ đông sẽ đưa Hề Phong về nhà, hơn nữa cuối tháng một là sinh nhật Hề Phong. Tình hình ở nhà, mặc dù thái độ của bà Chu cởi mở đến mức hơi đáng sợ, nhưng ông Tưởng tuyệt đối không phải người như vậy, lần trước bà Chu bảo ông Tưởng cứ để bà lo, Tưởng Càn vẫn không yên tâm lắm.

Ông Tưởng có phần cố chấp, nói khó nghe hơn chút là độc đoán chuyên quyền. Ông Tưởng đối xử với bà Chu tất nhiên là tốt, bình thường ở nhà bà Chu nói một là một, nhưng Tưởng Càn biết rõ, trong chuyện quan trọng thế này thì ai nói cũng không ăn thua.

Hiện tại chưa phải thời điểm tốt để công khai, hai người đều là sinh viên, công khai cũng chưa đủ tự tin. Nhưng Tưởng Càn không muốn để Hề Phong về cùng mình một chuyến mà còn phải diễn mấy màn kịch tình anh em, nghĩ đi nghĩ lại, chẳng biết làm thế nào cho phải. Mấy hôm trước dò hỏi ý bà Chu, bà Chu bảo dạo này bà toàn bật mấy bộ kịch truyền thanh đam mỹ ở nhà, ông Tưởng có hỏi bà nghe cái gì thế, bà Chu nghẹn cả hồi không dám nói, ông Tưởng nghe không hiểu, cũng chẳng thấy có gì bất thường.

Bình thường, Tưởng Càn không thấy thất vọng, vì cậu ta và mẹ đều hiểu ông Tưởng.

299.

Tưởng Càn cảm thấy chuyện này phải để cậu ta tự giải quyết trước rồi hãy đưa Hề Phong về, không thể để Hề Phong chịu trận cùng mình được.

Buổi tối Tưởng Càn một mình đi dạo ra ngoài ký túc xá, gọi điện thoại cho bà Chu.

"Con trai, đừng hoảng, mẹ đã bảo cứ để mẹ lo là để mẹ lo, mẹ đang tìm cơ hội đây."

"Thôi mẹ đừng, tính bố con còn lạ gì, chuyện này mẹ có nói rát cả họng cũng vô dụng thôi."

"Thì lúc đầu mẹ chả hứa với con rồi, sẽ giải quyết cho con..."

"Mẹ có lòng thế là con vui rồi, thật đấy."

"Haizz, thật ra mẹ cũng biết bố con khó mà chấp nhận, không phải là chuyện chấp nhận hay không, mà là ổng không thể chấp nhận được. Hồi mùa thu đi trung tâm thương mại với mẹ, mẹ với bố gặp hai cậu con trai đi mua quần áo cùng nhau, hai đứa nắm tay nhau, bố con bảo tình cảm anh em nhà người ta tốt thật, hối hận hồi xưa không đẻ thêm đứa nữa cho con có bạn. Mẹ bảo người ta không phải anh em, là người yêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!