Chương 43: (Vô Đề)

285.

Lỗ khuyên của Hề Phong đã hoàn toàn lành lặn, lúc xỏ khuyên ông chủ bảo tốt nhất là đợi một tháng rồi hãy thay khuyên khác, sau đó Tưởng Càn tìm hiểu trên mạng, đều nói xỏ tay là nhanh lành nhất. Mới hơn một tuần tai Hề Phong đã hết sưng đỏ, nhưng cậu ấy vẫn nghe lời đợi đủ một tháng.

Tưởng Càn ở trong phòng tắm hơn một tiếng đồng hồ, cả người bị hơi nóng hun đỏ ửng, cảm giác ra khỏi phòng tắm rồi mà đầu vẫn còn bốc khói. Mỏi eo, mỏi tay, khớp hàm cũng mỏi nhừ cứng ngắc, Hề Phong đúng là không phải người mà, Tưởng Càn cảm thấy mình tốt nhất đừng có tùy tiện đọc mấy cái truyện linh tinh rồi nghĩ cách trêu chọc bạn trai nữa, hậu quả hơi bị đáng sợ.

Tưởng Càn nhìn chằm chằm vào d** tai Hề Phong, cố gắng quên đi đoạn phim. avi vừa diễn ra trong phòng tắm.

Cậu ta lầm bầm: "Vốn dĩ em chuẩn bị cái này để nộp học phí đấy."

Hề Phong mở hộp ra, là một đôi thánh giá Chrome Hearts.

Về khoản giá cả thì Tưởng Càn chắc chắn không so được với Hề Phong, Tưởng Càn cũng biết Hề Phong chẳng để ý đến giá cả, nên chỉ có thể dồn tâm tư vào ý nghĩa. Đây cũng là lần đầu tiên Tưởng Càn thay khuyên tai cho người khác, hiểu được sự cẩn thận từng li từng tí của Hề Phong khi đeo khuyên tai cho cậu ta một tháng trước, cậu ta cũng cứ muốn hỏi Hề Phong có đau không.

Lúc thay khuyên tai cho Hề Phong, Tưởng Càn giải thích: "Đôi khuyên tai đầu tiên em mua sau khi bấm lỗ là hình thánh giá, hồi đó gu thẩm mỹ hơi cứng nhắc, cảm thấy con trai đeo được ít kiểu lắm. Thi đại học xong mẹ em lì xì cho mười ngàn tệ bảo cứ tiêu xả láng, lúc đó trong điện thoại có mười ngàn, em cũng muốn mua đôi Chrome Hearts lắm, nhưng lại thấy không cần thiết. Thánh giá chưa đến mười tệ bán đầy đường, việc gì em phải bỏ ra năm sáu trăm tệ để mua Chrome Hearts?"

Tai trái Hề Phong đeo một chiếc thánh giá màu đen s.ú.n.g, lắc lư theo động tác quay đầu của cậu ấy.

Tưởng Càn cười rạng rỡ: "Đến giờ em cũng chưa nỡ mua cho mình, không ngờ lại tặng cho anh. Hơn nữa, bây giờ em mới biết cảm giác của anh mỗi ngày nhìn thấy em là như thế nào."

Hề Phong hỏi: "Cảm giác gì?"

Tưởng Càn xuyên chốt khuyên qua lỗ tai bên phải của Hề Phong: "Trên người anh đeo đồ em mua, giống như bị em đ.á.n. h dấu vậy, cho nên anh là của em."

286.

Cuối tháng mười một, lớp học SPSS của Hề Phong đã có hơn hai mươi học sinh ổn định, chuyện Hề Phong đang dạy kèm cho mọi người làm chủ nhiệm lớp chú ý. Chủ nhiệm lớp chưa từng gặp chuyện này bao giờ nên không biết nên can thiệp hay khuyến khích thế nào cho phải, tối hôm đó chủ nhiệm nhắn tin Wechat cho Hề Phong, hỏi chuyện dạy kèm là thế nào.

Hề Phong giải thích, giờ học SPSS năm nhất mọi người có thể nghe chưa hiểu lắm, bây giờ có môn thực nghiệm lại cần dùng đến SPSS.

Chủ nhiệm quan tâm hỏi một câu, năm nhất đều không hiểu à? Hề Phong nói thật, cũng khá khó ạ, lớp chúng em học SPSS do thầy Lưu Thủ Quân dạy, thầy không nói được tiếng phổ thông. Em chủ yếu là tự học, tự xem sách nghiên cứu, lên mạng tìm bài giảng của trường khác. Chủ nhiệm lớp có vẻ khá áy náy, bảo trước đây không nghe sinh viên khác phản ánh tình trạng này, vất vả cho em rồi Hề Phong, tự học còn phải dẫn dắt các bạn cùng học.

Hề Phong bảo không sao, không phiền đâu ạ, coi như em tự củng cố kiến thức.

Nói chuyện khá vui vẻ, kết quả hôm sau Hề Phong bị gọi lên phòng giáo vụ, làm Tưởng Càn sợ đến mức nhảy dựng lên trong ký túc xá.

Tưởng Càn: "Quy định nhà trường không cho sinh viên tự dạy học à? Hay là bọn mình mượn phòng tự học vi phạm nội quy rồi? Nội quy trường có những gì ấy nhỉ, tao quên rồi."

Lâm Hoành cũng hơi lo: "Chuyện cỏn con thế mà, bọn tao muốn học cũng không được à? Sao lại gọi anh Phong lên phòng giáo vụ thế."

Hoàng Duy Dịch phân tích bình tĩnh: "Tao thấy chưa chắc đã là phê bình đâu? Nhìn kiểu gì cũng giống tuyên dương hơn."

Tưởng Càn không bình tĩnh nổi: "Hay là bọn mình đi xem sao, cãi lý giúp Hề Phong, cậu ấy sẽ không bị đuổi học chứ? Cướp bát cơm của giáo viên?!"

Lâm Hoành cạn lời: "Mày nói quá rồi đấy, bình tĩnh bình tĩnh người anh em, không đến mức đấy đâu."

Tưởng Càn suy diễn lung tung: "Chẳng lẽ vì cậu ấy cầm đầu phong trào đồng tính?!"

Lâm Hoành cười bất lực: "Tao chắc chắn nội quy trường không cấm đồng tính, mày bớt bớt đi."

Tưởng Càn gật đầu: "Không gọi tao, thế chắc không phải vì đồng tính đâu."

Tưởng Càn nhảy nhót trong phòng nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng Hề Phong cũng về.

Trong phòng đã tụ tập mấy bạn nam, đều là học sinh lớp Hề Phong, mấy cậu này gào lên: "Bố ơi! Bố về rồi, bố có sao không! Phê bình hay tuyên dương bố thế?"

Hề Phong hiểu nghi thức xã giao của trai thẳng, chuyện lớn thế này là sẽ gọi bố, cậu ấy chấp nhận cách xưng hô này: "Không sao, gọi tôi và thầy dạy SPSS lên tìm hiểu tình hình thôi, không phê bình tôi, phê bình thầy Lưu, chủ nhiệm phòng giáo vụ nghiêm túc yêu cầu thầy về luyện thêm tiếng phổ thông, quan tâm hơn đến việc nghe giảng của sinh viên."

Mấy bạn nam đều thở phào nhẹ nhõm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!