279.
Buổi tối tan học về phòng, lớp gia sư của Hề Phong thật sự có thêm thành viên mới.
Không chỉ có mỗi bạn chơi game của Hoàng Duy Dịch, mà cả phòng bốn người bên đấy kéo sang hết, gõ cửa rất chi là lịch sự, vừa vào cửa đã cống nạp một túi to đồ ăn vặt, bảo là bốn người góp tiền mua. Ban đầu dạy một mình Tưởng Càn, sau đó thêm hai người cũng chẳng sao, giờ đùng một cái thêm sáu người, chưa nói đến việc Hề Phong có mệt không, trước tiên là phòng bọn họ không đủ chỗ ngồi, bảy người chen chúc trước bàn Hề Phong, dáng vẻ chờ đợi mỏi mòn y hệt mấy con chim non há mỏ chờ mẹ mớm mồi.
Hề Phong bỗng thấy hơi đau đầu.
Mấy người nhìn nhau, trừ Tưởng Càn ra thì ai nấy đều cười nịnh nọt đầy chột dạ.
Cậu bạn phòng bên làm trong hội sinh viên đưa ra ý kiến: "Hay là bọn mình đi mượn cái phòng tự học? Để tôi mượn cho."
Thế là một cách thần kỳ, tám người mỗi người ôm một cái laptop ngồi trong phòng tự học trống.
Thật sự là quá thần kỳ, hồi năm nhất mới nhập học có tiết tự học buổi tối, chủ yếu là để học thuộc nội quy trường và tập hát đồng ca cho buổi biểu diễn tổng kết quân sự. Hồi đó ai cũng ghét cay ghét đắng cái tiết tự học buổi tối phản con người này, thế mà bây giờ, mấy đứa lại chủ động mượn phòng học, ngồi đây học bù.
Hề Phong đứng trên bục giảng chỉnh thiết bị, kết nối máy tính của cậu ấy với máy chiếu.
Tưởng Càn ngồi hàng đầu tiên, chống cằm nhìn bạn trai, không nhịn được, đường hoàng chụp một tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè.
"Toang rồi, ai đó mở khóa thân phận mới rồi, gia sư riêng biến thành giáo sư công cộng rồi. [Hình ảnh]"
Trong ảnh Hề Phong cúi đầu, tóc mái che khuất đôi mắt, bờ vai rộng làm căng chiếc áo sơ mi màu mực, rất ra dáng giáo sư trẻ tuổi.
280.
Giờ này mọi người đều đang nằm ườn trên giường chẳng có việc gì làm, nên rất nhiều người lướt thấy bài đăng của Tưởng Càn.
Có người hỏi trong nhóm lớp: "Vụ gì thế? Anh Phong nhà mình triển khai nghiệp vụ mới từ bao giờ vậy?"
Có người trả lời: "Chả biết nữa, @Tưởng Càn, anh Càn ơi, hai người đang ở đâu thế, lại bày trò gì đấy, 'thầy trò play' à?"
Tưởng Càn: "... Làm việc quan trọng đấy các bố, thầy Hề dạy SPSS, chúng mày có đến không?"
Hồ Duyệt: "A a a a thật hay đùa đấy, bọn tao đến được không?"
Tưởng Càn: "Đến học thì được, đến chèo thuyền thì cấm."
Hồ Duyệt: "Tôi vừa học vừa chèo thuyền được không?"
Tưởng Càn: "Tòa Đông 1 tầng 1 phòng tự học ngoài cùng bên phải, đến nhanh lên!"
Tưởng Càn: "Học thật đấy nhé, không đùa đâu."
Hồ Duyệt: "Rõ!"
Tưởng Càn: "Mang máy tính theo!"
Thế là một cảnh tượng kỳ quái hơn đã diễn ra, tối hôm đó trong phòng tự học có mười bảy sinh viên lớp Tâm lý học Ứng dụng 2301 ngồi ngay ngắn chỉnh tề, lớp bọn họ tổng cộng hơn ba mươi người, đến một nửa, ai nấy đều nhìn Hề Phong với ánh mắt mong chờ.
Hề Phong một tay chống lên bàn: "Chuyện gì đây?"
Hồ Duyệt xung phong phát biểu: "Báo cáo thầy, Tưởng Càn đăng vòng bạn bè, bọn em nhìn thấy, Tưởng Càn mời bọn em đến trong nhóm lớp ạ!"
Hề Phong nhướng mày, nhìn Tưởng Càn: "Thế à, bạn học Tưởng Càn."
Tưởng Càn hắng giọng, vì một tiếng "bạn học Tưởng Càn" vừa nghiêm túc vừa không nghiêm túc của Hề Phong mà đỏ tai, cậu ta cố gắng để giọng mình nghe thật đứng đắn: "Đúng thế."
Có bạn nam hỏi: "Anh Phong, cậu dạy thật à, bọn tôi cũng ngại dùng chùa cậu lắm, hay là mời cậu bữa cơm nhé?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!