273.
Năm hai có môn thực nghiệm, môn này phải dùng kiến thức xử lý số liệu của năm nhất.
Hồi học xử lý số liệu Tưởng Càn có nghe chữ nào đâu, điều duy nhất khiến cậu ta vui khi chuyển sang chuyên ngành tâm lý học là Tâm lý học Ứng dụng không phải học toán cao cấp, nhưng không ngờ kỳ hai năm nhất lại lòi ra môn xử lý số liệu cũng khiến người ta tối tăm mặt mũi. Công thức toán học trên bảng còn dài hơn cả mạng sống của Tưởng Càn, cậu ta xem không hiểu cũng chẳng muốn xem, may mà cuối kỳ môn này cho phép mở tài liệu, tuy mở tài liệu cũng chẳng biết chép ở chỗ nào, nhưng thầy giáo tốt tính, hầu như không ai trượt.
Năm nhất trót lọt qua cửa, đến năm hai cần dùng thì trong đầu rỗng tuếch không một giọt mực.
Mấy hôm nay Tưởng Càn đều phải tham gia lớp học gia sư của bạn trai, "Nữ Oa vá trời".
Phong cách của phòng 219 xưa nay rất ổn định, gồm một học bá hòa đồng, hai học tra hòa đồng và một học tra ru rú trong phòng. Sau khi Tưởng Càn và Hề Phong yêu nhau, cấu trúc ổn định này bắt đầu có chút biến động, lờ mờ có xu hướng phát triển thành hai học bá.
Mấy hôm nay Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch chơi game cũng chẳng yên tâm.
Lâm Hoành vừa b.ắ. n tỉa một mạng cực ngầu, bên tai đã vang lên tiếng than khóc của Tưởng Càn: "Anh chậm thôi! Em chưa kịp nhìn, anh làm chậm lại các thao tác một lần nữa đi, ấn vào chỗ Dữ liệu rồi chọn cái nào?"
Hề Phong làm chậm động tác tay: "Dữ liệu, Phân nhóm dữ liệu, Lọc, đừng học vẹt, chẳng phải rất rõ ràng sao, em muốn xử lý dữ liệu thì tìm thanh công cụ Dữ liệu."
Tưởng Càn lầm bầm: "Em biết, nhưng em bị ch. óng mặt với mấy phần mềm kiểu này, nhìn thấy Excel em cũng ch. óng mặt."
Hoàng Duy Dịch đang bình yên thu hoạch khế đầy đất, rồi ném khế vào thùng ủ rượu, nghe thấy Tưởng Càn tự khen mình đầy tự hào: "A a a anh ơi! Là thế này à, vừa nãy em tự làm đúng chưa, có sai chỗ nào không?"
Hề Phong cười: "Không sai, thông minh thế còn gì. Được chưa, hôm nay nghỉ nhé?"
Tưởng Càn: "Từ từ, để em củng cố lại đã, cảm giác ngủ một giấc dậy là quên sạch sành sanh."
Hoàng Duy Dịch run rẩy nhắn tin cho Lâm Hoành: "Hoành ơi..."
Lâm Hoành trả lời ngay tắp lự: "Dịch à, mày cũng thấy hai thằng mình lạc lõng trong cái phòng này quá đúng không?"
Hoàng Duy Dịch: "Mày biết dùng SPSS không?"
Lâm Hoành: "Tao biết cái khỉ khô ấy, hồi năm nhất học SPSS ba thằng mình chẳng ngủ lăn quay cùng nhau còn gì."
Hoàng Duy Dịch: "Hay là bọn mình cũng ra nghe giảng tí nhỉ?"
274.
Hôm sau, lớp học gia sư của thầy giáo Hề có thêm hai học sinh.
Ba người ngoan ngoãn vác ghế vây quanh bàn Hề Phong, dán mắt vào màn hình máy tính của cậu ấy.
Lâm Hoành cười nịnh nọt: "Anh Phong, kèm bọn tôi với? Năm nhất hai đứa tôi cũng không nghe giảng, giờ học thực nghiệm toàn nước đến chân mới nhảy."
Hoàng Duy Dịch gật đầu: "Đúng đúng, hai đứa tôi mời các anh ăn cơm."
Hề Phong không để ý lắm: "Không sao, không cần mời cơm, dạy một người là dạy, dạy ba người cũng là dạy."
Tưởng Càn giơ tay: "Nhưng phải phân biệt trước sau, em mới là đại đệ t. ử nhập môn!"
Hoàng Duy Dịch thế mà lại hứng thú với cái suy nghĩ trẻ trâu ấu trĩ này: "Thế tao là nhị đệ t.ử."
Lâm Hoành nghệch mặt: "Hả? Thế tao xếp thứ ba à?"
Hoàng Duy Dịch rất nghiêm túc: "Tao là người đề xuất đi nghe giảng, tao xếp thứ hai là hợp lý."
Lâm Hoành buồn bực: "Được thôi."
Chuyện này cũng thần kỳ phết, hồi năm nhất rõ ràng có thầy giáo dạy, bọn nó đứa nào đứa nấy nhất quyết không nghe, cảm thấy SPSS tuyệt đối không phải thứ tiếng người, bây giờ vác ghế chen chúc chỗ Hề Phong nghe Hề Phong giảng, lại thấy học cũng không khó lắm, chỉ bốn buổi ngoài giờ lên lớp, mỗi tối một hai tiếng, cả ba người đều nắm được cách sử dụng cơ bản của SPSS.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!