Chương 39: (Vô Đề)

261.

Hai người ra khỏi Haidilao là hơn tám giờ, thời gian vẫn còn sớm. Tưởng Càn chưa kịp hỏi đi đâu tiếp thì Hề Phong bảo đưa cậu ta đi một chỗ.

Tưởng Càn ngạc nhiên: "Vẫn còn bất ngờ nữa à?" Cậu ta cứ tưởng đôi khuyên tai này đã là quá đủ rồi, tuy người ta hay nói quà tặng cốt ở tấm lòng không ở giá cả, nhưng câu này cũng không phải dùng như thế, khi giá cả đụng nóc thì tấm lòng cũng đụng nóc theo thôi.

Tòa nhà bên cạnh Haidilao, nhìn có vẻ là chung cư, Tưởng Càn biết mấy chung cư kiểu này nhiều phòng cho thuê để mở cửa hàng nhỏ. Vào thang máy Hề Phong ấn tầng "18", Tưởng Càn hoàn toàn mù tịt, không đoán được ý định của Hề Phong, mãi đến khi Hề Phong dẫn cậu ta đến trước cửa một tiệm có treo biển xỏ khuyên và xăm hình.

Tưởng Càn khựng lại trước cửa: "Anh định làm gì..."

Hề Phong: "Chẳng phải em nói sao, mùa hè không thích hợp bấm lỗ, giờ là tháng mười, thời điểm vừa đẹp."

Tưởng Càn hơi ngẩn người: "Chỉ vì em nói một câu thôi á? Anh đừng..."

Hề Phong cười: "Không, hẹn trước mấy hôm rồi."

Hề Phong định vào, bị Tưởng Càn kéo nhẹ lại.

Tưởng Càn: "Là vì em muốn đến bấm lỗ tai à?"

Hề Phong dứt khoát: "Phải."

Tưởng Càn nghiến răng: "Phải cái gì mà phải, không cần thiết phải như thế."

Hề Phong không giải thích, nắm c.h.ặ. t cổ tay Tưởng Càn kéo vào trong quán, không cho phép từ chối.

262.

Ông chủ tiệm xỏ khuyên hình như nhận ra Hề Phong, thấy Hề Phong liền giơ tay chào hỏi, thái độ nhiệt tình: "Đến rồi à?"

Tưởng Càn hỏi: "Anh quen à?"

Ông chủ tiệm xỏ khuyên nghe thấy, cười giải thích: "Anh biết cậu ấy, cậu ấy không biết anh, trường các em có không ít nam thanh nữ tú đến chỗ anh xỏ khuyên xăm hình, nghe bọn họ nhắc tên Hề Phong suốt, cậu ấy vừa kết bạn WeChat là anh nhận ra ngay."

Tưởng Càn nghe mà ù cả tai: "WeChat của cậu ấy anh cũng biết á?"

Ông chủ cười ha hả: "Biết chứ, cho anh xem mặt chưa chắc anh đã nhận ra, nhưng xem vòng bạn bè là nhận ra ngay! Công khai hoành tráng thế mà, mấy hôm trước có cô bé đến xăm hình cứ xuýt xoa mãi, giơ cho anh xem suốt."

Tưởng Càn hắng giọng, hơi nóng mặt, khá lắm, vừa vào cửa đã bị vạch trần, quan hệ hai người trong suốt như pha lê.

Xỏ khuyên tai là chuyện cỏn con, Tưởng Càn tự đi xỏ thì chẳng thấy gì, nhưng bạn trai vừa ngồi lên ghế là cậu ta lo sốt vó. Ngồi cũng không yên, lúc ông chủ khử trùng kim xỏ, Tưởng Càn cứ lượn lờ quanh Hề Phong: "Anh sợ đau không? Hai lỗ này của em là dùng s.ú.n. g b.ắ.n, nghe bảo xỏ tay đỡ đau nhất, anh đừng căng thẳng nhé."

Hề Phong bị cậu ta lượn cho ch. óng cả mặt: "Anh không căng thẳng, em đừng căng thẳng."

Tưởng Càn: "Em có căng thẳng đâu, có phải em xỏ đâu mà em căng thẳng."

Khử trùng rất nhanh, ông chủ cầm kẹp định vị và một cái kim dài ngoằng đi tới.

Tưởng Càn cảm thấy mình ngừng thở luôn rồi: "Từ từ đã em thấy em ch. óng mặt quá." Thế này mà không đau thật á? Nhìn còn đáng sợ hơn s.ú.n. g b.ắ. n mấy cấp độ! Cậu ta lại bảo: "Hay là mình về đi, em trả tiền, thôi không xỏ nữa."

Ông chủ trêu Hề Phong: "Bạn trai em dỗ em như trẻ con kìa."

Hề Phong đưa tay ra.

Tưởng Càn cảnh giác: "Làm gì? Muốn em kéo anh chạy à?"

Hề Phong nắm tay Tưởng Càn: "Em đứng yên đấy, đừng lượn nữa."

263.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!