Chương 38: (Vô Đề)

255.

Tưởng Càn không tài nào ngủ được, thế này thì ngủ nghê cái gì? Giờ phút này sự thấu hiểu của cậu ta về khả năng nhẫn nhịn của Hề Phong lại được nâng lên một tầm cao mới. Tưởng Càn không khó để tưởng tượng, nếu đổi lại là mình, giây phút vừa chốt đơn mua quà sinh nhật xong chắc chắn cậu ta sẽ không nhịn nổi, nhất định phải hí hửng khoe với đối phương là chọn được quà rồi, đến lúc nhận được quà càng không nhịn được, kiểu gì cũng phải hỏi: "Quà của anh đến rồi, anh muốn nhận luôn hay đợi đúng ngày sinh nhật?"

Tưởng Càn bực bội trả lời tin nhắn của mấy người kia: "Không biết, cậu ấy không đưa cho tôi."

Lại giận dữ đăng nhập vào nông trại, nông trại của hai người giờ đã hơn cấp 40 rồi, Tưởng Càn thu hoạch hết nông sản, nhưng không trồng mới, cũng không cho gà bò dê ăn, nhìn đám động vật thoi thóp nằm bẹp dí trên đất, Tưởng Càn nghiến răng nghiến lợi nghĩ thầm: "Cho chừa cái tội câu em này, em bỏ đói đám động vật nhà anh!"

Rồi ôm cục tức đi ngủ.

Ngày mười bảy đúng vào thứ năm, có tiết tám giờ sáng.

Tưởng Càn quyết định chiến tranh lạnh với bạn trai đến khi nào nhận được quà thì thôi.

Thế là Tưởng Càn dậy, Tưởng Càn rửa mặt, Tưởng Càn giữ khoảng cách một bước chân với bạn trai cùng đi đến nhà ăn, Tưởng Càn bưng bát cháo kê và bánh bao ngồi xuống một cái bàn khác.

Hề Phong nhướng mày: "?"

Tưởng Càn hùng hồn trừng lại: "!"

Hề Phong mở miệng: "Qua đây."

Tưởng Càn chìa tay: "Quà."

Hề Phong vẫn giữ vẻ mặt đó: "Vội cái gì."

Tưởng Càn: "Em cứ vội đấy! Anh đừng có ngông quá, tháng một anh không có sinh nhật chắc? Đến lúc đấy có thù báo thù."

Hề Phong: "Cho em báo thù, em qua đây trước đã."

Tưởng Càn không muốn mất mặt: "Em không qua, anh không qua được à?"

Hề Phong ném cho một ánh mắt.

Tưởng Càn hắng giọng, đứng dậy, bưng khay cơm ngồi đối diện Hề Phong. Thôi bỏ đi, trước mặt Hề Phong hình như cậu ta chưa bao giờ có cái gọi là thể diện, đại trượng phu co được dãn được, quà vẫn đang nằm trong tay người ta mà.

256.

Hôm nay có ba tiết, học xong tiết chuyên ngành cuối cùng, nhóm chat ký túc xá hỏi bao giờ xuất phát.

Có người sinh nhật thì đương nhiên phải đi ăn uống, quy tắc của phòng là không cần tặng quà, tiền bánh kem và tiền ăn thì những người còn lại chia đều, nhưng sinh nhật Tưởng Càn, Trương Cảnh Đông và Chu Lương Nguyên chắc chắn cũng đến, thế là bữa cơm bốn người biến thành bữa cơm sáu người.

Tưởng Càn vẫn đang "chiến tranh lạnh" với bạn trai, bỏ mặc Hề Phong đi cùng với Trương Cảnh Đông.

Tưởng Càn lên án: "Có ai như cậu ấy không?"

Trương Cảnh Đông gật đầu: "Đúng là không phải người."

Tưởng Càn đột nhiên nghĩ ra cái gì: "Cậu bảo bây giờ liệu cậu ấy có mang quà của tôi theo không, hay là tôi đi soát người?"

Trương Cảnh Đông cạn lời: "Hai đứa bọn cậu không phải đang chiến tranh lạnh à?"

Tưởng Càn bỏ lại một câu: "Tạm thời đình chiến, soát không thấy thì chiến tiếp."

Giữa đường cái Tưởng Càn bắt đầu tiến hành soát người Hề Phong, đúng là sờ thấy một cái hộp nhỏ vuông vức trong túi áo Hề Phong. Tương tự như cảm giác "cận hương tình khiếp" (càng đến gần càng thấy lo lắng bồn chồn), Tưởng Càn tự nhiên lại không muốn biết nữa, muốn đợi Hề Phong tặng cho mình, cậu ta rụt tay về, ngước mắt chạm phải ánh mắt Hề Phong, trong mắt Hề Phong thấp thoáng ý cười: "Chẳng phải sờ thấy rồi sao?"

Tưởng Càn nhìn trời: "Không có, không biết."

Muốn giả vờ không có, lại nhịn không được, chưa đầy nửa phút sau Tưởng Càn lại hỏi: "Hộp trang sức à? Dây chuyền, nhẫn hay khuyên tai?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!