248.
Ngày thứ ba của kỳ nghỉ 1/10, hai người quay lại trường.
Trương Cảnh Đông và Chu Lương Nguyên đều chẳng có kế hoạch gì dịp này, cứ mong ngóng hai vị kia về để mời ăn thịt nướng. Bữa tiệc được lên lịch vào tối mùng 3, tổng cộng sáu người, bốn người cùng phòng cộng thêm Trương Cảnh Đông và Chu Lương Nguyên. Địa điểm là quán ăn lần trước Chu Lương Nguyên và Hề Phong từng đến, lúc đó Hề Phong bảo có dịp sẽ đưa Tưởng Càn đến.
Chu Lương Nguyên cười đầy vẻ than thở: "Lần trước tôi với Hề Phong đến đây ăn, hai cậu đã đi đến đâu rồi, lúc đó tôi đã thấy nó sai sai, còn làm mấy cái trò của bọn yêu nhau, chụp ảnh báo cáo các kiểu, vãi chưởng!"
Tưởng Càn nhìn trời, nhớ lại lúc đó thật ra... hình như... đại khái cũng được coi là mập mờ rồi, chỉ là lúc đấy bản thân chưa thông suốt, để tìm cớ nói chuyện với Hề Phong còn phải đi quấy rối Trương Cảnh Đông trước.
Trương Cảnh Đông lúc này cực kỳ hiểu chuyện, nó quá hiểu Tưởng Càn rồi.
Tên này lần đầu tiên gặp Chu Lương Nguyên mà như đã quen từ kiếp trước, đểu cáng khoác vai Chu Lương Nguyên: "Ê người anh em, hôm nào đấy, để tôi lướt lại lịch sử trò chuyện xem."
Lịch sử trò chuyện của Chu Lương Nguyên cũng dễ tìm, search chữ "thịt nướng" là ra.
Trương Cảnh Đông đối chiếu ngày tháng, tức điên: "Được lắm, bảo sao hôm đấy tự dưng tìm tao."
Chu Lương Nguyên cười không ngớt, đọc to lịch sử trò chuyện của Trương Cảnh Đông và Tưởng Càn: "Đang làm gì đấy. Có việc gì không. Không có việc không được hỏi đang làm gì à. Mày đừng dọa tao, tao là trai thẳng thật đấy. Tao cũng là trai thẳng mà, trai thẳng không được hỏi trai thẳng đang làm gì à? Chưa trải qua bao giờ, mày thẳng thật không đấy? Vãi chưởng ha ha ha ha ha ha!
Người anh em à, cậu khổ quá."
Tưởng Càn nhìn trời, Tưởng Càn nhìn đất, Tưởng Càn giả vờ mình không có mặt ở đây, quay đầu lung tung, thấy Hề Phong đang nhịn cười. Tưởng Càn tìm được mục tiêu, mặt mày u ám áp sát: "Cười cái gì."
Hề Phong thu lại nụ cười trên khóe miệng: "Anh có cười đâu."
Tưởng Càn: "Anh cười rồi, hai mắt em nhìn thấy rõ ràng."
Hề Phong xin lỗi rất nhanh: "Sai rồi."
249.
Tưởng Càn quá ngây thơ, cậu ta thật sự nghĩ mình và Hề Phong mời cơm chỉ là một việc bình thường mà ai yêu đương rồi cũng làm. Nhưng lại quên béng mất bạn bè của hai đứa chẳng có đứa nào tốt đẹp cả, Hoàng Duy Dịch và Lâm Hoành thật ra không phải kiểu người thích hóng hớt cho lắm, nhưng bị hai đứa kia lôi kéo, cũng bắt đầu lật lại chuyện cũ của hai người.
Hoàng Duy Dịch ôm cốc nước cam: "Hai đứa này đi nghỉ hè về là thấy sai sai rồi, hôm đấy Hề Phong nửa đêm đi ra ngoài, vừa ra được nửa phút thì Tưởng Càn nhận được điện thoại, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, cứ tưởng bọn tôi không biết."
Lâm Hoành vẻ mặt đau khổ: "Lúc đó tôi không biết thật mà!"
Chu Lương Nguyên nhìn người anh em với ánh mắt kỳ quái: "Mày chơi lớn thế, hai đứa ở cùng một phòng, mày chạy ra ngoài gọi điện thoại cho cậu ấy á? Gớm vãi!"
Trương Cảnh Đông hùa theo: "Gớm vãi!"
Lâm Hoành: "Tưởng Càn còn gọi điện khoe với mẹ nó là Hề Phong mua trà sữa cho nó, tôi còn chẳng dám nghe."
Tưởng Càn run run ngón tay chỉ: "Mày! Chẳng phải mày đeo tai nghe à, tao cố tình nhìn rồi mà!"
Lâm Hoành vẻ mặt kỳ quái: "Tao chỉ đeo tai nghe thôi, chứ tao có điếc đâu."
Hề Phong lại cười, tay Tưởng Càn dưới gầm bàn thò sang, nhéo nhẹ vào tay Hề Phong một cái: "Cười nữa xem."
Hề Phong rũ mắt, nhìn tay Tưởng Càn, Tưởng Càn hèn nhát rụt tay về.
250.
Trương Cảnh Đông và Chu Lương Nguyên cứ như gặp nhau muộn màng, hai người nắm tay nhau rưng rưng nước mắt.
"Người anh em, cậu biết vụ Hề Phong đi xem phim một mình không, tôi chỉ hỏi một câu sao Tưởng Càn không đi cùng, nó tức điên lên chặn tôi luôn, số tôi khổ quá mà!"
"Người anh em, t.h.ả. m thật! Cậu biết có lần Tưởng Càn vì chăm chỉ học hành nên muốn được Hề Phong khen, nhưng lại ngại mở mồm, lặn lội sang tận phòng tôi bắt tôi khen nó, làm ông đây tưởng nó định gạ gẫm tôi, số tôi khổ quá mà!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!