236.
Tưởng Càn từng nghĩ cái cà vạt kia có thể sẽ buộc trên cổ tay mình, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại bị nhét vào miệng. Cậu ta theo bản năng giãy giụa vài cái, miệng bị cướp đi chức năng nói, chỉ có thể phát ra những tiếng phản đối ậm ừ không rõ nghĩa.
Hề Phong vẫn nắm lấy cổ tay cậu ta, động tác tuy mạnh mẽ nhưng giọng điệu lại rất dịu dàng, thì thầm dỗ dành bên tai: "Em ngoan một chút."
Tưởng Càn đành phải chấp nhận số phận, ai bảo cậu ta to gan làm chi. Cậu ta thừa nhận trí tưởng tượng của mình về phương diện này vẫn còn hạn hẹp, nên mới dám to gan như thế, thực tế là chưa bao giờ nghĩ cà vạt còn có công dụng này. Hậu quả mình gây ra thì mình tự chịu, Tưởng Càn trợn tròn mắt nhìn Hề Phong đang áp sát mặt mình.
Hề Phong hôn lên môi Tưởng Càn, thật ra nói cách khác thì chính xác hơn, nụ hôn này của Hề Phong gần như rơi toàn bộ lên cái cà vạt kia, điều này càng làm Tưởng Càn ghét cay ghét đắng cái cà vạt trong miệng mình hơn.
Hề Phong cười: "Anh buông em ra, đừng đụng vào thứ trong miệng, được không?"
Tưởng Càn không nói được.
Hề Phong lại bảo: "Gật đầu."
Tưởng Càn nuốt nước bọt, nhắm mắt thật c.h.ặ.t, gật đầu.
Tưởng Càn thật sự không đưa tay ra gỡ nút thắt sau đầu, bởi vì cậu ta không sợ Hề Phong lúc này, cũng không ghét Hề Phong lúc này. Tưởng Càn thỉnh thoảng sẽ bùng nổ sự thông minh không thuộc về mình, có thể tóm tắt là cái khó ló cái khôn, ví dụ như bây giờ, cậu ta biết Hề Phong có lẽ muốn nói gì đó, lại không muốn nghe câu trả lời của mình, nên mới dùng cách này cướp quyền lên tiếng của cậu ta.
Hề Phong chậm rãi, động tác có thể gọi là bậc thầy dịu dàng, chỉ vài ba động tác Tưởng Càn đã cảm nhận rõ rệt sự mát mẻ của điều hòa trong phòng. Tưởng Càn vươn tay kéo chăn đắp lên người, vừa đắp lên đã bị Hề Phong nhẹ nhàng vén ra, hai người nắm hai mép chăn, Tưởng Càn im lặng phản đối, Hề Phong chiếm ưu thế biết nói: "Buông tay."
Vãi chưởng.
Tưởng Càn rõ ràng là không có tiền đồ, cam chịu buông tay.
237.
Hề Phong ghé sát lại, ôm trọn Tưởng Càn vào lòng từ phía sau.
Tưởng Càn giật mình giãy giụa, rất nhanh hai tay lại bị Hề Phong nắm lấy. Hề Phong nói bên tai cậu ta: "Trốn cái gì."
Tưởng Càn chưa từng trải qua chuyện này, không phải cậu ta muốn trốn, chỉ là phản xạ theo bản năng thôi.
"Em nói những lời đó, anh thấy rất khó chịu, Tưởng Càn. Không phải vì em tự ý muốn hòa giải quan hệ giữa anh và gia đình, mà là vì anh đưa em về cứ tưởng đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, sẽ không để em chịu chút thiệt thòi nào, kết quả anh chỉ có thể trơ mắt nhìn em dùng cách tự trào phúng bản thân trên bàn cơm để tô đẹp cho anh."
Tưởng Càn nghe không rõ Hề Phong đang nói gì, cà vạt đã thấm ướt một mảng lớn, khổ nỗi một chữ tròn vành rõ chữ cũng không nói ra được.
"Muốn xin lỗi em, vẫn làm em chịu thiệt thòi rồi."
Câu nói này ngắn gọn đến mức lọt thẳng vào tim Tưởng Càn, cậu ta nhắm mắt thầm hỏi trong lòng, đây là cách xin lỗi của anh đấy à? "Anh nói anh chưa từng làm khó bản thân, chắc là không có. Chỉ là hồi bé không hiểu chuyện, nhìn không thấu nghĩ không thông, kẹt giữa mối quan hệ yêu ghét của người lớn, không biết tại sao anh là một con người bằng xương bằng thịt lại bị dùng để giận dỗi, bị dùng để bù đắp.
Anh đã mất rất nhiều thời gian để chấp nhận việc bố mẹ anh không yêu anh đến thế, cũng mất rất nhiều thời gian để chấp nhận tình yêu bà nội dành cho anh chỉ bắt nguồn từ sự áy náy, muốn tách mình ra khỏi tình thân, nhưng không làm được. Anh rất keo kiệt với tình yêu, nhận được một chút là muốn chiếm lấy một cách điên cuồng, cho nên anh vẫn luôn không dám thật sự trêu chọc em."
Giọng Hề Phong rất khàn, rất nhẹ. Tưởng Càn lại chẳng còn tâm trí đâu mà cảm nhận giọng cậu ấy lúc này quyến rũ đến nhường nào.
Hề Phong bỗng nhiên buông tay, ghé sát tai cậu ta cười cười: "Nhanh lắm, nhịn một chút."
Tưởng Càn đã c.h.ử. i thầm trong bụng rồi.
238.
Tưởng Càn có chút tức tối, điều này không khó nhận ra.
Hề Phong lúc này lại cực kỳ ngoan ngoãn, xoay mặt Tưởng Càn lại để cậu ta quay nửa người trên đối mặt với mình, sau khi nhận được ánh mắt của Tưởng Càn, Hề Phong hỏi: "Đang c.h.ử. i thầm anh à?"
Tưởng Càn gật đầu lia lịa.
Gật đầu được chứng tỏ không giận, tâm trạng Hề Phong khá tốt, lại hạ thấp giới hạn mà mình đặt ra cho Tưởng Càn xuống một chút nữa. Sau đó hôn lên trán, mắt, mũi, môi Tưởng Càn, người Tưởng Càn toát một lớp mồ hôi, ánh mắt nhìn có vẻ đang c.h.ử. i bới om sòm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!