230.
Người trẻ tuổi hấp tấp một chút thì tốt, nhưng cũng phải có chừng mực.
Tưởng Càn đã khuyên được Hề Phong, bảo cậu ấy hôm nay cứ ngoan ngoãn ở nhà đừng ra ngoài, đợi mai đi viếng bà nội xong rồi hẵng công khai, lúc đấy coi như có bà nội chúc phúc rồi.
Hai người buôn điện thoại trước khi ngủ, Tưởng Càn căng thẳng lo lắng cả ngày, nhanh ch. óng chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau Hề Phong cùng bố mẹ đến khách sạn đón Tưởng Càn.
Tưởng Càn mang theo trái tim thấp thỏm gặp hai người, bố Hề Phong, ông Hề Chúng Hưng khuôn mặt nghiêm nghị, gặp Tưởng Càn chỉ gật đầu một cái, không nói gì. Mẹ Hề Phong, bà Văn Uyển thì hiền hòa hơn nhiều, bà có một khuôn mặt khiến người ta cảm thấy rất dễ gần, Văn Uyển mở lời: "Là Tưởng Càn phải không? Quà cháu mua cô chú nhận được rồi, cháu còn là sinh viên, không nên tốn kém thế đâu. Ở khách sạn có thoải mái không?
Hôm qua cô đã mắng Tiểu Phong rồi, bảo đáng lẽ phải đưa cháu về nhà ngủ, là cô chú tiếp đón chưa chu đáo."
Tưởng Càn vội lắc đầu: "Không đâu ạ, là cháu muốn ở khách sạn, không muốn làm phiền cô chú."
Ông Hề Chúng Hưng lái xe, bà Văn Uyển ngồi ghế phụ, ghế sau là Hề Phong và Tưởng Càn.
Hề Phong nắm tay bạn trai ngay trước mặt bố mẹ, ngón cái thi thoảng lại cọ nhẹ mu bàn tay Tưởng Càn, trong sự im lặng này, xe rất nhanh đã đến nghĩa trang.
Nghĩa trang là nơi trang nghiêm, Tưởng Càn đi theo ba người về phía trước, xuyên qua hai con đường rợp bóng cây dài dằng dặc, cuối cùng cũng nhìn thấy bà nội trên một tấm bia vuông. Tưởng Càn thấy thật kỳ diệu, cậu ta nghe Hề Phong kể bao nhiêu chuyện về bà nội, trong đầu tự tưởng tượng ra dáng vẻ của bà, giờ nhìn thấy, thế mà lại giống hệt những gì mình tưởng tượng.
Bố mẹ Hề Phong quỳ xuống dập đầu, bày biện đồ cúng mang theo, không nói gì cả, chỉ là vẻ mặt ai nấy đều buồn bã, lúc rời đi bảo với Hề Phong là ra xe đợi hai đứa.
231.
Tưởng Càn hơi ngạc nhiên: "Cô chú đi luôn thế à?"
Hề Phong gật đầu: "Bố anh và bà nội quan hệ không tốt lắm, hồi bố còn nhỏ nhà nghèo lắm, lúc đó bà nội đã không muốn đẻ nữa rồi, m.a.n. g t.h.a. i ngoài ý muốn. Vốn đã chuẩn bị đi phá t.h.a. i rồi, đến phút ch. ót lại đổi ý, cảm thấy đứa bé có duyên với mình, đã đến rồi thì là cái duyên, kiểu gì cũng phải nuôi lớn."
Tưởng Càn im lặng lắng nghe, mắt nhìn bà cụ đang cười hiền từ trên tấm bia đá.
"Chỉ là điều kiện gia đình vốn đã không tốt, lại thêm một miệng ăn, bà nội thi thoảng lại oán trách bố, bảo bố là đồ nợ đời. Nhưng thật ra bố không phải con út, cô út kém bố bốn tuổi, cũng là m.a.n. g t.h.a. i ngoài ý muốn, hồi đó ý thức tránh t.h.a. i và biện pháp tránh t.h.a. i chắc không tốt lắm. Bố anh đã sinh ra rồi, bà nội nghĩ thêm cô út cũng chẳng sao, kết quả là đồ ngon vật lạ dồn hết cho cô út nhỏ tuổi hơn, khổ cực thì bố anh chịu hết.
Đây thật ra cũng là lý do bố anh có thể nhẫn tâm bỏ lại anh đi lập nghiệp, bố sợ nghèo cũng sợ bị ghét bỏ rồi, kiểu gì cũng phải sống cuộc sống không lo cơm áo."
Giọng Hề Phong rất nhẹ, như mấy blogger đọc truyện đêm khuya cố tình hạ thấp giọng sợ làm phiền cơn buồn ngủ. Chuyện về Hề Phong ngày càng nhiều, nhiều đến mức có thể xâu chuỗi lại với nhau, hừn chi bà nội lại cưng chiều Hề Phong đến thế, vì trong lòng bà hiểu rõ sự nhẫn tâm của Hề Chúng Hưng một phần bắt nguồn từ chính bà. Chuyện đời thường là thế, nếu cứ khăng khăng phân định đúng sai, phía sau sẽ kéo theo cả đống dây mơ rễ má không dứt, gỡ mãi cũng chẳng phân rõ ai sai nhiều hơn ai.
Tưởng Càn nắm c.h.ặ. t t.a. y Hề Phong: "Đúng sai để họ tự quyết định, không liên quan đến cậu."
Hề Phong cười cười: "Anh biết, anh chưa bao giờ làm khó bản thân."
Hề Phong nói xong, ngồi xổm xuống trước mặt bà cụ: "Bà nội, cháu đưa bạn trai về gặp bà đây."
Tưởng Càn cũng ngồi xổm theo, nhìn ảnh bà cụ: "Cháu chào bà nội, cháu là Tưởng Càn, cháu đến thăm bà ạ."
232.
Nhà hàng ăn trưa nhìn tên thôi đã thấy sang chảnh rồi.
Tưởng Càn vẫn hơi căng thẳng, nhưng trong lòng cậu ta hiểu, bố mẹ Hề Phong chiêu đãi cậu ta không phải vì cậu ta là bạn trai Hề Phong, mà là vì cậu ta đến viếng bà nội. Trên bàn cơm chắc chắn sẽ không nhắc đến quan hệ của hai người, thậm chí sẽ cố tình né tránh.
Cũng tốt, Tưởng Càn chưa đến mức trẻ trâu đòi hỏi sự thừa nhận của họ ngay lập tức, cậu ta mới năm hai, thời gian còn dài. Bây giờ dù bố mẹ Hề Phong có thừa nhận cậu ta thì cậu ta cũng chỉ thấy khó tin và ảo ma thôi.
Bữa cơm diễn ra trong sự hòa thuận pha lẫn chút gượng gạo vi diệu.
Văn Uyển và Hề Chúng Hưng ngồi một bên bàn, Hề Phong và Tưởng Càn ngồi đối diện, cái bàn to tướng, cách nhau xa lắc xa lơ. Văn Uyển hỏi thăm vài câu về cuộc sống và chuyện học hành, sau đó chẳng còn chủ đề gì nữa. Hề Phong im lặng gắp thức ăn cho Tưởng Càn, Tưởng Càn thầm nghĩ trong lòng, nếu bữa cơm này ăn với bà Chu, mồm bà Chu chắc chắn sẽ không ngơi nghỉ, sẽ lôi cả rổ chuyện xấu hổ hồi bé của cậu ta ra để khuấy động bầu không khí.
Nhưng Văn Uyển chưa từng tham gia vào tuổi thơ của Hề Phong, chủ đề liên quan đến Hề Phong, bà quá thiếu thốn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!