224.
Không ai đến đón Hề Phong, đây là chuyện Hề Phong đã dặn trước, sợ Tưởng Càn vừa ra khỏi ga đã nhìn thấy bố mẹ mình thì căng thẳng quá. Ban đầu Tưởng Càn còn thở phào nhẹ nhõm, nhưng đến địa bàn của Hề Phong thật rồi thì lại bắt đầu lo lắng không biết như thế có ổn không.
Tưởng Càn quẹt thẻ căn cước lần cuối cùng để ra khỏi ga, thuận tay nhét thẻ vào ngăn trong của ba lô, bảo: "Bố mẹ cậu có thấy tôi phiền phức không, biết thế để họ đến đón cho rồi, dù sao sớm muộn gì cũng phải gặp mà. Tôi còn mang quà cho hai bác đấy." Tưởng Càn xách một cái gối massage, một hộp trà và một bộ mỹ phẩm hàng hiệu, đều là bàn bạc với bà Chu rồi mới mua.
Hề Phong bất lực, đón lấy đồ từ tay Tưởng Càn: "Đã bảo em mua ít hoa quả dưới lầu là được rồi, em còn là sinh viên, họ không so đo cái này đâu."
Tưởng Càn cười "hê hê": "Có tiêu tiền của tôi đâu, mẹ tôi thanh toán mà."
Hai người lên taxi, Hề Phong đọc tên khách sạn.
Tưởng Càn ngồi nghiêm chỉnh, giả vờ mình là một người con trai đứng đắn không có suy nghĩ gì, ngồi được nửa phút đã không nhịn được dính vào tay Hề Phong, dùng giọng điệu như đặc vụ hỏi: "Không ở nhà cậu à?"
Hề Phong nhìn cậu ta: "Muốn ở nhà anh à?"
Tưởng Càn lập tức lắc đầu nguầy nguậy, rồi hỏi rất "bâng quơ": "Cậu... cũng ở khách sạn à?"
Hề Phong nhướng mày, không nói gì.
Suốt dọc đường Tưởng Càn cứ như ngồi trên đống lửa, nhấp nhổm không yên.
Đến quầy lễ tân khách sạn Hề Phong đọc số điện thoại, hai người đưa thẻ căn cước, làm xong thủ tục, lễ tân đưa cho một tấm thẻ phòng. Tưởng Càn vẫn đứng đợi, Hề Phong dùng thẻ phòng gõ gõ lên mặt bàn đá cẩm thạch sáng bóng: "Đợi gì thế?"
Tưởng Càn rất nghiêm túc: "Đợi cái thẻ phòng còn lại."
Hề Phong nhìn cậu ta: "Làm gì có cái thẻ phòng nào nữa."
Tưởng Càn chớp mắt, há miệng, ngậm miệng, gật đầu: "Ok."
Hề Phong hỏi: "Có vấn đề gì không?"
Tưởng Càn lắc đầu: "Báo cáo, không có vấn đề gì, rất hợp lý."
225.
Thẻ căn cước của Hề Phong đang ở trong tay Tưởng Càn, ảnh thẻ trên đó chắc là chụp hồi cấp hai. Phòng ở tầng mười một, thang máy đi một quãng đường khá dài, thang máy ở mấy chỗ như khách sạn lúc nào cũng bận rộn, gần như tầng nào cũng dừng, Tưởng Càn ngắm Hề Phong trên thẻ căn cước chán chê.
So Hề Phong trên ảnh thẻ với Hề Phong bằng xương bằng thịt, nhìn cái này rồi lại nhìn cái kia.
Hề Phong thấy bộ dạng của cậu ta, buồn cười: "Sao thế, giám định xem anh có phẫu thuật thẩm mỹ không à?"
Tưởng Càn nói rất nghiêm túc: "Trông có vẻ là không."
Tưởng Càn thật ra hơi căng thẳng.
Thôi được rồi, cậu ta rất căng thẳng, mặc dù biết đây chỉ là một lần thuê phòng rất trong sáng, hai người về vì ngày giỗ bà nội, kiểu gì cũng không thể lăn lên giường làm chuyện bậy bạ được, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cậu ta thuê phòng với bạn trai. Căng thẳng đến mức Hề Phong đã quẹt thẻ vào phòng rồi, Tưởng Càn vẫn đứng ngây ra ở cửa.
Hề Phong ném hết hành lý vào trong, dựa vào cửa: "Định làm người mở cửa à?"
Tưởng Càn bước vào một bước: "Thế tôi vào đây."
Hề Phong: "Ai cản em đâu?"
Tưởng Càn: "Liêm sỉ của tôi."
Hề Phong: "Nó bảo gì?"
Tưởng Càn: "Nó bảo trai đơn gái chiếc... à nhầm, hai thằng con trai ở chung phòng nguy hiểm lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!