Chương 32: (Vô Đề)

219.

Hề Phong nói ra câu đó khi mới học lớp 10, mười sáu tuổi, còn chưa thành niên, nhưng giọng điệu và dáng vẻ đã hệt như một người lớn.

Văn Uyển chỉ thấy bẽ bàng, cảm giác như bị con trai ruột tát cho một cú đau điếng.

Bà luống cuống cầm túi xách trên bàn, chạy trốn khỏi nhà, nhưng rồi lại dừng chân ở cửa, giọng khản đặc: "Tiểu Phong, mẹ bàn với bố con rồi, sức khỏe bà nội bây giờ không tốt, con cũng không có ai chăm sóc, bố mẹ sẽ chuyển công tác về đây trong vòng nửa năm tới để chăm sóc con và bà."

Hề Phong: "Dạ."

Giọng nói ở cửa lại vang lên: "Mẹ biết bao nhiêu năm nay bố mẹ quan tâm chăm sóc con chưa đủ, con trách bố mẹ là đúng, bố mẹ sẽ bù đắp cho con. Nhưng nếu chuyện con thích con trai là để gây sự chú ý..."

Hề Phong ngắt lời bà ấy: "Gây sự chú ý với bố mẹ á? Mẹ nghĩ nhiều rồi, con sẽ không làm chuyện như thế." Một thoáng im lặng.

Tất nhiên rồi, Văn Uyển biết quá rõ, Hề Phong sẽ không làm chuyện như thế.

Phim truyền hình diễn cảnh này nhiều lắm rồi, đứa trẻ con khóc như mưa, bám lấy ông bà hỏi bố mẹ bao giờ về? Có điện thoại thì dăm bữa nửa tháng lại nhắn tin gọi video cho bố mẹ, bảo con nhớ bố mẹ lắm. Thầy cô ở trường cũng hay gọi điện về, nói bóng gió chuyện con cái cần bố mẹ quan tâm chăm sóc.

Nhưng kịch bản phim truyền hình không xảy ra với Hề Phong, Hề Phong dường như chấp nhận việc bố mẹ không ở bên cạnh một cách rất nhẹ nhàng, chưa từng khóc lóc đòi bố mẹ về, chưa từng dùng thành tích tốt để đổi lấy phần thưởng của bố mẹ, cũng chưa từng cố ý gây chuyện ở trường để thầy cô gọi phụ huynh. Chính vì thế, trong mắt Văn Uyển, Hề Phong trưởng thành một cách quá im lặng, quá khiến người ta giật mình.

Văn Uyển hình như đã khóc: "Con đang dùng cách này để trừng phạt bố mẹ sao?"

Hề Phong rũ mắt: "Mẹ, con đã nói rồi, mẹ nghĩ nhiều rồi."

Cửa đóng lại sau vài giây, Hề Phong lờ mờ nghe thấy tiếng giày cao gót của mẹ đi xa dần. Cậu ấy ngồi một mình trên ghế sofa, rất lâu sau cũng không hề cử động.

220.

Tưởng Càn nghe mà nước mắt chực trào, cảm thấy Hề Phong đáng thương quá, đứa trẻ này sao mà khổ thế? Cậu ta không dám tùy tiện lên tiếng, cũng chẳng biết nên nói gì cho phải, chỉ đột nhiên nghĩ, thật ra Hề Phong vẫn đang lừa mình, gia đình cậu ấy hòa thuận chỗ nào? Thế này mà gọi là hòa thuận á? Hề Phong im lặng một lúc lâu không kể tiếp, nghiêng đầu nhìn Tưởng Càn đang bày ra vẻ mặt như chính mình phải chịu uất ức tày trời, nhướng mày: "Cảm thấy anh lừa em à?

Thật ra không có đâu, màn kể khổ đến đây là hết rồi, hai người họ chuyển về không bao lâu sau đó, quan hệ gia đình đúng là hòa thuận thật mà, chắc là muốn bù đắp những thiếu thốn tuổi thơ cho anh chăng?"

Hề Phong lại cười: "Hoặc có thể nói là họ đang lấy lòng anh, lúc nào cũng cẩn thận với anh, bố anh thể hiện không rõ lắm, nhưng mẹ anh thật sự đang lấy lòng anh, nhất là sau khi bà nội mất. Ngoại trừ việc trong nhà vẫn không được nhắc đến xu hướng tính d. ục của anh ra thì những chuyện khác hầu như anh nói một là một, hai là hai."

Tưởng Càn thở phào nhẹ nhõm, có cảm giác như cái kết có hậu trong truyện cổ tích luôn có những bước ngoặt tốt đẹp.

Nhưng lại cảm thấy vẫn hơi bức bối trong lòng, lại nảy sinh cảm giác hóa ra là thế, hèn chi Hề Phong luôn không liên lạc với gia đình, hèn chi lúc nghỉ hè gọi điện thoại nghe thấy Hề Phong nói chuyện với người nhà, tuy nghe có vẻ hòa thuận nhưng Tưởng Càn cứ thấy sai sai, nói chuyện khách sáo quá, không giống người nhà, mà giống đối tác làm ăn vui vẻ hơn.

Cậu ta nhẹ nhàng móc lấy một ngón tay Hề Phong, dắt cậu ấy đi về phía trước, đột nhiên nhớ ra điều gì, hỏi: "Cậu định đưa tôi về thật à?"

Hề Phong mở miệng: "Em có muốn không? Anh không chắc thái độ của bố mẹ anh thế nào, sợ em chịu thiệt thòi. Hơn nữa đối với em mà nói, e là hơi nhanh quá."

Tưởng Càn bước hai bước, đột nhiên đứng chắn trước mặt Hề Phong.

Cậu ta giơ một ngón tay lên, chỉ chỉ vào mình.

Hề Phong không hiểu: "Hửm?"

Tưởng Càn gật đầu thật mạnh: "Tôi muốn chứ, chẳng phải bà nội từng hỏi cậu sao? Nếu bà không còn nữa, ai sẽ bảo vệ cậu, tôi cũng muốn để bà nội nhìn thấy tôi, tôi muốn nói với bà, cho dù bây giờ bà không còn nữa, nhưng cháu sẽ bảo vệ cậu ấy."

221.

Có lẽ Tưởng Càn không nhận ra, câu nói này của cậu ta mới thật sự mang lại cảm giác bước ngoặt tốt đẹp của cái kết truyện cổ tích. Giống như hoàng t. ử xuất hiện trong kịch bản sến súa nhất, hoàng t. ử Tưởng Càn nói với bạn trai của mình "Tôi sẽ bảo vệ cậu".

Hề Phong nhìn chằm chằm vào đôi mắt nghiêm túc này rất lâu, lâu đến mức trong đầu lướt qua rất nhiều rất nhiều hình ảnh.

Lần đầu gặp mặt trong ký túc xá, sau khi bố mẹ Tưởng Càn khoác tay nhau ra ngoài, đôi mắt này mang theo ý cười gượng gạo tự giới thiệu bản thân; lần đầu tiên giúp cậu ta mua cơm về phòng cậu ta còn ngại ngùng, trong đôi mắt này chứa đựng sự biết ơn và nịnh nọt, coi cậu ấy như anh ruột mà cảm ơn; cứ tưởng lúc mình thích người khác cậu ta chỉ tò mò thôi, nhưng trong đôi mắt này ngoài tò mò rõ ràng còn có sự đấu tranh dằn vặt, chính cậu ta cũng không nhận ra, nhưng Hề Phong lại nhìn thấy rõ ràng.

Tưởng Càn bị cậu ấy nhìn chằm chằm đến mức mất tự nhiên, lúc này mới nhận ra phát ngôn vừa rồi của mình có phải hơi trẻ trâu quá không? Cậu ta hắng giọng, vừa định nói gì đó thì bị Hề Phong ôm vào lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!