208.
Báo thức reo lúc bảy giờ rưỡi, Tưởng Càn bật mở mắt.
Như thường lệ, cậu ta mất vài phút để khởi động não, khởi động xong thì trong đầu bỗng hiện lên một dòng chữ in đậm to đùng: "Chào buổi sáng! Tưởng Càn, bạn trai của Hề Phong!" Vãi chưởng, sự kiện tâm linh à! Tưởng Càn bật dậy, vỗ vỗ má, phát hiện hôm nay mình dậy thuận lợi lạ thường, rõ ràng tối qua bốn giờ sáng mới ngủ, hôm nay đáng lẽ phải vật vờ như xác sống mới đúng.
Tâm trạng Tưởng Càn cực tốt, nhanh ch. óng xuống giường, rửa mặt dọn đồ thay quần áo một mạch xong xuôi! Sảng khoái tinh thần!
Hề Phong cầm chìa khóa dựa vào cầu thang giường đợi cậu ta đi ăn sáng, trông có vẻ chưa tỉnh ngủ, mắt cứ lim dim. Hề Phong thế này cũng hiếm thấy, hơi đáng yêu mà cũng hơi Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch vẫn đang nướng, chưa đứa nào chịu xuống giường.
Tưởng Càn nổi m.á. u lưu manh, trong lòng cứ như có móng mèo cào ngứa, cậu ta nhanh ch. óng hôn chụt vào má Hề Phong một cái, cười híp mắt: "Đi thôi?"
Hề Phong hình như hơi sững sờ, nhìn chằm chằm vào môi Tưởng Càn một lúc lâu: "Ừ."
Ông trời ơi, bao lâu rồi Tưởng Càn mới hạ mình đích thân đến nhà ăn vào buổi sáng thế này? Bảy giờ bốn mươi ba phút, bình thường giờ này chắc cậu ta vẫn đang nướng trên giường, yêu đương đúng là một chuyện vĩ đại thật, biết có nhiều lợi ích thế này thì cậu ta đã yêu Hề Phong từ lâu rồi. Tưởng Càn tâm trạng tốt, gắp một miếng dưa muối, định giở giọng nịnh nọt nói gì đó: "Anh..."
Cách xưng hô này bình thường cậu ta gọi quen rồi, trước đây nhờ vả Hề Phong thì gọi thế, sau này hai đứa mập mờ, rảnh rỗi không có việc gì làm mà không khí lại hợp thì cũng gọi một câu, thật ra Tưởng Càn không có ý gì khác. Nhưng hôm nay vừa thốt ra một chữ, chợt nhớ lại câu nói tối qua của Hề Phong "Bình thường cứ anh ơi anh ơi, là em gọi phải không", miệng phanh gấp lại, tắt tiếng luôn.
Hề Phong rõ ràng biết tại sao cậu ta đột nhiên ngắc ngứ, cười khẽ một tiếng.
Tưởng Càn đỏ tai, mắng: "Cười cái gì."
Hề Phong xin lỗi mà chẳng có tí áp lực tâm lý nào: "Xin lỗi." Lại hỏi, "Em muốn nói gì?"
Tưởng Càn hắng giọng, tiếp tục câu chuyện vừa nãy: "Cậu không thấy hôm nay trạng thái tôi cực kỳ tốt à? Tôi có thể dậy sớm mà không thấy đau khổ tí nào, nếu cái buff này hôm nào hết tác dụng thì hay là cậu đá tôi đi rồi mình yêu lại từ đầu nhé."
Hề Phong liếc cậu ta một cái nhàn nhạt: "Chiều quá sinh hư rồi phải không, cái gì cũng dám nói hả?"
Tưởng Càn nhanh ch. óng trả lại lời xin lỗi: "Xin lỗi."
209.
Hề Phong tiết này hiếm khi ngồi ở hàng ghế sau, thầy giáo chưa đến mà người đã gục xuống bàn rồi.
Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch đến nơi giật cả mình: "Sao thế, Hề Phong không khỏe à?"
Tưởng Càn trả lời: "Không, ngủ bù thôi."
Lâm Hoành đặt ba lô xuống, thuận miệng trêu: "Tối qua hai đứa bây đi 'đánh trận dã chiến' à?"
Tưởng Càn giật mình tê cả người, trừng mắt nhìn quanh, may mà mọi người đang mải nói chuyện nghịch điện thoại, Lâm Hoành nói cũng không to lắm, Tưởng Càn thở phào nhẹ nhõm: "Cút đi, cái gì mày cũng dám nói."
Lâm Hoành cũng nhận ra đây là chỗ công cộng, quen mồm trêu đùa rồi: "Lỗi tao lỗi tao, thuận miệng thôi."
Hề Phong ngồi trong cùng, Lâm Hoành ngồi bên ngoài Tưởng Càn, bắt đầu hóng hớt: "Sao làm anh Phong của tao buồn ngủ đến mức này thế, người ta bình thường là học sinh ngoan không bao giờ ngủ gật tiết đầu cơ mà, mày đúng là yêu phi hại nước hại dân."
Tưởng Càn ở trong phòng ký túc xá còn chẳng cần cố tình công khai, hai thằng bạn cùng phòng tự nhìn ra hết, mặc dù không biết hai đứa này yêu nhau từ bao giờ, chắc tưởng là yêu được một thời gian rồi. Tưởng Càn cũng chẳng buồn giải thích, tóm lại biết hai đứa yêu nhau là được.
Tưởng Càn lật lật sách giáo khoa: "Nói láo, lỗi của cậu ấy thì cậu ấy tự chịu thôi." Cậu ta chắc chắn không chịu nhận cái tội này đâu, nếu không phải tối qua bị lôi ra cầu thang thì sao cậu ta hưng phấn đến mức thức trắng đêm được. Tưởng Càn nói thế thôi chứ vẫn hối hận vì mình không ngủ được lại nhắn tin quấy rầy Hề Phong, làm hại cậu ấy cũng mất ngủ theo.
Nhất là sáng dậy thấy hai tin nhắn sau khi mình ngủ, biết Hề Phong sợ mình không ngủ được, cố tình đợi một lúc vì sợ cậu ta không có ai chơi cùng.
Lâm Hoành nói thế làm Tưởng Càn cũng thấy mình giống yêu phi thật.
Hề Phong có bao giờ ngủ gật trong giờ đâu chứ?
210.
Tiết đầu hôm nay là môn chuyên ngành, lại còn là tiết của cố vấn học tập.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!