Chương 3: (Vô Đề)

21.

Người với người xã giao là như này sao? Tưởng Càn dùng cái đầu trai thẳng của mình nghĩ nát óc cũng không thông, cậu ta cảm thấy dù thế nào thì Hề Phong cũng nên nói một câu "Tôi không phải đâu" để xoa dịu cái không khí gượng gạo giữa hai người chứ, đấy gọi là lời nói dối thiện ý. Nhưng đằng này Hề Phong lại quá thành thật, thành thật đến mức Tưởng Càn chỉ hận không thể biến mất ngay tại chỗ khỏi cái phòng ký túc xá này.

Trước mặt cậu ta là hộp cơm thùng nóng hổi Hề Phong vừa mua từ nhà ăn về, thơm phức, bốc khói nghi ngút, nhìn mà rớt nước miếng.

Lần đầu tiên Tưởng Cần cảm thấy cơm thùng lại có tính sát thương cao đến thế, cậu ta thậm chí còn không dám ăn, sợ cơm chui vào mồm rồi tự dưng hét lên: "Tôi là gay!"

Cậu ta đúng là ngồi trên đống lửa, cả người vặn vẹo trên ghế đổi đủ mọi tư thế, trong lòng có hai đứa tí hon đang đ.á.n. h nhau.

Đứa màu đen bảo: "Cậu ta là gay, mày bị ám ảnh tâm lý với gay cơ mà? Cậu ta thừa nhận rồi thì càng tốt, sau này tránh xa cậu ta ra!"

Đứa màu trắng bảo: "Nhưng hai đứa mày đã là bạn bè rồi mà! Người ta cũng biết buồn chứ, câu mày vừa nói nghe tổn thương người ta lắm đấy!"

Tưởng Càn như cái xác không hồn xúc một thìa cơm to nhét vào mồm, không nghe thấy cơm hét lên "Tôi là gay", nhưng lại nghe thấy tiếng gào thét của đứa tí hon màu trắng: "Mày làm tổn thương người ta mà còn thản nhiên ăn cơm người ta mua cho mày à! Mày đúng là đồ không bằng cầm thú!"

22.

Trương Cảnh Đông nhận được tin nhắn k.h.ủ.n. g b. ố của Tưởng Càn.

Tưởng Càn: "Á á á á á á á á!"

Tưởng Càn: "Khoảnh khắc đen tối nhất của cuộc đời tự dưng ập đến mà không hề báo trước!"

Tưởng Càn: "Cả đời này tao chưa bao giờ bị quê như thế này."

Trương Cảnh Đông: "Sao đấy."

Tưởng Càn: "Có một bí mật không biết nên nói hay không, tao thật sự rất muốn nói, nhưng mà là chuyện riêng tư của người ta."

Trương Cảnh Đông: "Dẹp mấy cái văn vở vòng vo của mày đi, đừng có giả vờ làm người có văn hóa nữa, nói nhanh lên."

Tưởng Càn: "Mày biết Hề Phong là gay không?"

Trương Cảnh Đông: "Biết."

Tưởng Càn: "?"

Cái kịch bản này hoàn toàn khác xa tưởng tượng của Tưởng Càn, Trương Cảnh Đông đáng lẽ phải hét lên "Vãi chưởng" giống cậu ta rồi bảo "Cậu ta thế mà là gay á" chứ?

Tin nhắn của Trương Cảnh Đông lạnh lẽo y như trái tim Tưởng Càn lúc này: "Mày không biết vụ này à? Ai chả biết, hồi mới nhập học năm nhất cậu ấy đã lên trang Confession rồi, bạn cậu ấy xuống phần bình luận công khai giúp luôn, bảo là con gái đừng tỏ tình với cậu ấy nữa, cậu ấy là gay."

Tưởng Càn muốn ch. ết quách cho xong: "Thế sao mày không bảo tao!"

Trương Cảnh Đông hùng hồn: "Mày có hỏi đâu! Với cả mày không xem trang Confession à?"

Tưởng Càn khóc ròng: "Tao xem cái đấy làm quái gì!"

23.

Tưởng Càn bây giờ hận cái mồm thối của mình vô cùng, tự dưng đi nói cái câu "Trường mình thế mà có gay thật" làm gì, tự dưng đi hỏi "Cậu không phải gay đâu nhỉ" làm chi.

Nó than thở với Trương Cảnh Đông: "Tao có nên xin lỗi cậu ấy không, cảm giác lời nói cũng sát thương phết."

Trương Cảnh Đông: "Mày kỳ thị đồng tính à?"

Tưởng Càn: "Chắc là không đâu, chỉ là hồi trước tao có tí ám ảnh tâm lý thôi, với cả không ngờ trên đời này lại nhiều gay thế, nói năng không nghĩ gì cả."

Trương Cảnh Đông: "Xem ra đành phải nói cho mày một bí mật rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!