203.
Mười một giờ vừa tắt đèn, Lâm Hoành vẫn chưa lên giường, hôm nay cậu ta quên làm nhiệm vụ hàng ngày trong game, bật cái đèn bàn nhỏ xíu ngồi cày game. Hoàng Duy Dịch lên giường từ sớm, đeo tai nghe cày phim hoạt hình, dạo này cậu ta đang xem một bộ anime tình cảm, chắc lại đang rạo rực xuân tâm rồi.
Hề Phong cũng chưa lên giường, dưới ánh đèn mờ ảo của Lâm Hoành đi đến trước giường Tưởng Càn, gõ gõ vào thanh chắn: "Xuống đây."
Tim Tưởng Càn đập thình thịch: "Làm gì, tắt đèn rồi."
Hề Phong thản nhiên "ừ" một tiếng: "Xuống đây."
Tưởng Càn ngoan ngoãn xuống giường, bị Hề Phong nắm cổ tay lôi ra ngoài phòng. Tưởng Càn muốn hỏi đi đâu, nhưng lại không dám hỏi, lúc đi qua chỗ Lâm Hoành cậu ta còn hỏi hai đứa đi đâu đấy, tắt đèn rồi mà. Tưởng Càn nghiến răng mắng: "Bớt lo chuyện người khác đi."
Ra khỏi cửa phòng Tưởng Càn mới hỏi: "Đi đâu thế?"
Hành lang cũng tối om, đèn cảm ứng âm thanh giờ này cũng không hoạt động nữa, chỉ có chút ánh trăng lọt qua cửa sổ cuối hành lang, nhưng không đủ để chiếu sáng cả cái hành lang dài hun hút. Tưởng Càn càng đi theo Hề Phong tim càng đập nhanh, hỏi cái quần, đêm hôm khuya khoắt tối lửa tắt đèn, còn đi đâu được nữa.
Tưởng Càn bị kéo vào cầu thang bộ tầng hai.
Cậu ta hít sâu một hơi, cảm thấy hơi thở mình cũng run rẩy, vừa hoảng loạn vừa cố tỏ ra bình tĩnh dựa vào tường: "Tôi... cậu đừng giận, tôi không cố ý không nói chuyện với cậu đâu, cậu giận à?"
Hề Phong dựa vào tay vịn cầu thang phía đối diện, cầu thang bộ có cửa sổ, một mảng ánh trăng nhỏ xíu chiếu vào khoảng giữa hai người, chia cắt mỗi người vào một bóng tối khác nhau.
Thật ra Tưởng Càn cũng thấy mình hơi hèn, yêu đương với người ta rồi mà chẳng nói được mấy câu, còn dùng cái trò nông trại tình nhân ấu trĩ của học sinh tiểu học để đ.á.n. h lạc hướng bản thân. Hề Phong sẽ nghĩ thế nào, liệu có nghĩ là cậu ta hối hận vì yêu cậu ấy không? Tưởng Càn nghĩ đến đây lại hơi cuống, cậu ta hối hận cái quái gì, rõ ràng là cậu ta tỏ tình trước mà.
Tưởng Càn do dự một lát, bước lên một bước, muốn nắm tay Hề Phong: "Tôi sai rồi, cậu đừng giận, được..." Lời Tưởng Càn bị cắt ngang, cậu ta hít mạnh một hơi.
204.
Tưởng Càn rơi vào một cái ôm rất c.h.ặ.t, cả người bị đẩy vào tường, hơi thở bên tai rõ ràng là của Hề Phong. Tưởng Càn hơi ngơ ngác, tim đập như điên, Hề Phong cuối cùng cũng mở miệng: "Cả buổi tối rồi, hết xấu hổ chưa?"
Tưởng Càn rất muốn nói thật, nói thật là trước khi bị Hề Phong lôi ra khỏi phòng thì cũng đỡ rồi, nhưng giờ lại công cốc rồi. Nhưng cậu ta không có gan nói thật, sợ Hề Phong giận, đành nhắm mắt nói bừa: "Hết rồi."
Sau đó có một bàn tay đặt lên gáy Tưởng Càn.
Vừa xoa vừa nắn, mùa hè, lòng bàn tay Hề Phong nóng bừng, hoặc có lẽ là nóng thật, tóm lại Tưởng Càn cảm thấy mình bị bỏng. Bị nắn đến mức suýt nhũn cả chân, cả người bị Hề Phong siết c.h.ặ. t trong lòng, tự nghe thấy tiếng thở của mình như mưa rào, cậu ta không chịu nổi, lí nhí cầu xin: "Hề Phong... cậu đừng."
Hề Phong trầm giọng: "Đừng? Không được chạm vào, hay là vẫn không chấp nhận được."
Tưởng Càn chỉ sợ Hề Phong hiểu lầm, dứt khoát vứt bỏ liêm sỉ: "Được chạm, chấp nhận được, nhưng tôi... tôi nhũn chân rồi."
Môi Hề Phong cuối cùng cũng rơi xuống cổ Tưởng Càn, nói chính xác là chỗ giao nhau giữa cổ và vai, một nụ hôn rất nhẹ nhàng, nhưng lại khiến Tưởng Càn nổi da gà khắp người trong nháy mắt. Cậu ta muốn trốn, nhưng không dám trốn, ép mình đứng im như tượng dưới nụ hôn của Hề Phong. Muốn trốn không phải vì không chấp nhận, mà là vì xấu hổ quá, cậu ta chưa từng thấy Hề Phong thế này bao giờ.
Nhưng Tưởng Càn nhanh ch. óng phát hiện ra sự việc không đơn giản như thế, nụ hôn này đang di chuyển dần lên trên.
Tưởng Càn thật sự không chịu nổi nữa, cậu ta chẳng quan tâm hiểu lầm hay không hiểu lầm gì nữa, tay đẩy Hề Phong run lẩy bẩy.
Hề Phong đưa tay nắm lấy cổ tay cậu ta, ấn lên bức tường trên đỉnh đầu, đè nén giọng nói: "Tưởng Càn, em cmn sắp làm anh phát điên rồi đấy."
205.
Chân Tưởng Càn nhũn ra, suýt nữa trượt khỏi vòng tay Hề Phong.
Bàn tay sau gáy chuyển xuống eo, ấn mạnh vào eo đẩy người về phía trước, lần này đứng vững rồi. Yết hầu Tưởng Càn chuyển động liên tục, rõ ràng cũng chưa làm gì, nhưng cạu ta thật sự cảm thấy mình sắp nổ tung rồi. Không được, thật sự không được, cậu ta muốn mở miệng xin tha, nhưng không kịp, bị Hề Phong cướp lời.
"Bình thường cứ anh ơi anh ơi, là em gọi phải không?"
"... Là tôi, nhưng mà..."
"Những cuộc gọi mỗi tối hồi nghỉ hè, là em gọi phải không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!