Chương 28: (Vô Đề)

197.

Câu này có ý quá rõ ràng rồi: Tôi không thích mèo, nhưng thích cậu.

Tưởng Càn không muốn để lời nói của Hề Phong rơi tõm vào hư không, thời điểm tốt nhất để bắt đầu một mối tình rốt cuộc là khi nào? Tưởng Càn chẳng có tí kinh nghiệm yêu đương nào, thuật toán dữ liệu lớn chắc là theo dõi lịch sử trò chuyện của cậu ta với Trương Cảnh Đông, mấy hôm nay lướt mạng toàn gợi ý mấy bài viết kiểu "Lịch sử trò chuyện với crush", cậu ta khiêm tốn học hỏi, học nhịp điệu của người ta, học kinh nghiệm của người ta.

Nhưng vẫn chưa học được thời điểm tốt nhất để yêu là khi nào, Tưởng Càn tự học thành tài, cảm thấy có lẽ chẳng tồn tại cái gọi là thời điểm tốt nhất. Thời điểm tốt nhất mãi mãi là ngay bây giờ.

Cậu ta cầm cốc cà phê trên bàn lên uống một ngụm để che giấu sự bối rối, lại vươn tay ôm con mèo mướp vào lòng v**t v*, mắt không nhìn Hề Phong, nhìn con mèo đang lim dim gừ gừ, cứ thế nhẹ bẫng mở miệng: "Hề Phong, hay là chúng mình đừng mập mờ nữa, mấy hôm nay mập mờ làm tôi lâng lâng quá."

Tưởng Càn không dám nhìn Hề Phong, nên không thấy vẻ ngẩn người của cậu ấy.

Hề Phong không nói gì, Tưởng Càn tự biên tự diễn: "Chúng ta... yêu nhau đi?"

Nói xong câu này, Tưởng Càn nghe rõ mồn một đối phương thở phào nhẹ nhõm, và buông một câu c.h.ử. i thề rất nhỏ bằng giọng gió đầy bất lực: "Vãi, dọa tôi ch. ết khiếp."

Tưởng Càn trông thì bình tĩnh, thật ra linh hồn đã bay lên tận mây xanh rồi, chưa kịp phản ứng xem lời Hề Phong có ý gì, cậu ta vẫn tiếp tục nói, trút hết những suy nghĩ trong lòng ra như đổ đậu: "Tôi... tuy tôi không biết phải làm thế nào để cho cậu cảm giác an toàn, nhưng, nhưng mà sau này tôi chắc sẽ không đột nhiên chạy đi cưới vợ đâu, cậu đừng lo chuyện này, mẹ tôi biết chuyện của cậu rồi, bà ấy sẽ không ép tôi đi xem mắt kết hôn đâu.

Ờ thì, tôi cũng có thể come out, ở nhà hay ở trường hay sau này đi làm cũng được, dù sao cậu cũng đừng lo mình không có danh phận, tôi sẽ làm hết, mấy chuyện đó... tôi sẵn lòng làm hết."

198.

Tưởng Càn cảm thấy mình bây giờ như cái máy tính bị treo, chỉ có cái miệng là tự động mấp máy, cậu ta chẳng biết mình đang nói cái gì nữa. Cậu ta hối hận rồi, Tưởng Càn ơi mày nói linh tinh cái gì thế hả! Đúng là thời điểm tốt nhất không phải bây giờ, cơ hội chỉ dành cho người có chuẩn bị, cậu ta bây giờ cứ như đi thi đại học mà không ôn bài, thấp thỏm hoang mang, đề bài còn đếch hiểu.

Tưởng Càn hắng giọng, muốn nhìn biểu cảm của Hề Phong, nhịn cả hồi, không dám ngẩng lên.

Tưởng Càn muốn khóc: "Cậu... cậu nói gì đi chứ, tôi tôi tôi căng thẳng."

Hề Phong hít một hơi: "Tôi cũng căng thẳng, cậu từ từ đã."

Tưởng Càn: "."

Tưởng Càn: "Cậu căng thẳng cái gì!"

Hề Phong: "Thế cậu căng thẳng cái gì."

Tưởng Càn: "Tôi đang tỏ tình với cậu tất nhiên tôi căng thẳng rồi, cậu đã tỏ tình với tôi đâu..."

Hề Phong: "Tôi thích cậu."

Tưởng Càn: "."

Tưởng Càn: "Từ từ, cậu đột ngột quá."

Hề Phong: "Hôm nay cậu cũng đột ngột lắm."

Tưởng Càn: "Đây là nhịp điệu của tôi, cậu đừng quản."

Hề Phong: "Có thể ngẩng đầu nhìn tôi một cái không, Tưởng Càn. Đang tỏ tình đấy, nghiêm túc chút đi."

Tưởng Càn: "Không."

Hề Phong: "Ngẩng đầu."

Tưởng Càn: "Tôi không dám T_T"

Hề Phong: "Muốn tôi ép cậu ngẩng đầu giữa chốn đông người à?"

Tưởng Càn ngẩng phắt đầu lên, va vào đôi mắt của Hề Phong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!