190.
Ngồi lì ở thư viện đúng là việc không dành cho con người, không được nói chuyện, không được đá ghế trượt vèo vèo, tiếng lật sách cũng phải nhẹ nhàng hết mức. Tưởng Càn xác định cả đời này mình vô duyên với hai chữ "học bá", đến đọc cái cuốn tiểu thuyết nhảm nhí này cậu ta còn không ngồi yên được, nói gì đến chuyện học hành.
Tưởng Càn cũng chẳng biết mình ngủ từ lúc nào, xem ra hậu quả của việc đêm qua chỉ ngủ bốn tiếng vẫn còn đó. Không biết ngủ bao lâu, cảm giác có người vỗ vai mình, cậu ta mơ màng ngẩng đầu lên, nhìn thấy mặt Hề Phong: "Hả?"
Hề Phong buồn cười: "Dậy đi, về phòng ngủ."
Tưởng Càn lắc đầu nguầy nguậy: "Không về, tiểu thuyết của tôi còn chưa đọc xong, hai đứa này còn chưa yêu nhau mà." Nói xong mới phát hiện Hề Phong đã dọn dẹp xong xuôi, nhìn quanh thì thấy người đã vãn đi quá nửa.
Hề Phong bảo: "Đến giờ ăn tối rồi."
Tưởng Càn gật đầu ngơ ngác, một lúc sau mới vươn vai, chuẩn bị đi trả sách.
Hề Phong hỏi: "Không đọc nữa à? Chẳng phải bảo chưa yêu nhau sao."
Tưởng Càn lầm bầm: "Tôi còn chưa yêu được, hai đứa này cũng cấm được yêu."
191.
Ăn cơm xong về đến phòng Tưởng Càn đã tỉnh táo hẳn, khó mà tin được mình lại ngủ cả buổi chiều ở thư viện. Đúng là tự làm nhục bản thân, ngủ trên giường ký túc xá không sướng hơn à? Thật sự là sau này cậu ta vẫn không nên bén mảng đến mấy chỗ như thư viện thì hơn, không hợp phong thủy.
Tưởng Càn leo lên giường lướt điện thoại, mở vòng bạn bè lướt vài cái thì thấy một cái tên – Hề Phong.
Trong ảnh là ánh hoàng hôn màu cam đỏ chiếu qua cửa sổ tầng ba thư viện, phía trước là sách chuyên ngành của Hề Phong, bên cạnh là cuốn tiểu thuyết bìa hoa hòe hoa sói kỳ quặc, Hề Phong không có trong hình, người trong hình là cái gáy của Tưởng Càn đang nằm ngủ. Chỉ có một tấm ảnh, không có caption.
Vòng bạn bè đăng từ một tiếng trước.
Tưởng Càn lăn lộn hai vòng trên giường, thò đầu ra: "Này, sao cậu chụp trộm tôi?"
Hề Phong vừa tắm xong đi ra: "Không chụp trộm, chụp công khai đấy chứ."
Tưởng Càn hỏi: "Cậu đăng ảnh tôi lên vòng bạn bè đã xin phép tôi chưa?"
Hề Phong: "Thế cậu có đồng ý không?"
Tưởng Càn: "Không đồng ý."
Hề Phong: "Thế tôi xóa nhé?"
Tưởng Càn: "? Không được."
Hai người cứ thế đối thoại coi như không có ai xung quanh.
Lâm Hoành tê liệt cầm điện thoại lên, nhắn tin riêng cho Hoàng Duy Dịch giường đối diện: "Dịch ơi, tao mới phát hiện ra một chuyện..."
Hoàng Duy Dịch trả lời: "Cuối cùng mày cũng phát hiện ra rồi à..."
Lâm Hoành: "... Mày cũng biết à?"
Hoàng Duy Dịch: "Tao biết từ đời nào rồi..."
192.
Bạn chung của cậu ta và Hề Phong không nhiều lắm, ngoài bạn cùng lớp ra chắc chỉ còn mỗi Chu Lương Nguyên, Tưởng Càn chỉ nhìn thấy bình luận của Chu Lương Nguyên.
Chu Lương Nguyên: "Đây là công khai à?"
Hề Phong không trả lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!