184.
Não Tưởng Càn hoạt động quá tải, đưa tay gắp thịt nhét vào miệng một cách máy móc, vừa nhai vừa trả lời: "Chưa thấy đâu, hôm qua cậu vừa bảo sẽ không làm loạn nhịp điệu của tôi mà."
Hề Phong đáp lại: "Tiết lộ cho tôi biết chút đi? Muốn đ.á.n. h trận trường kỳ hay là..."
Tưởng Càn kích hoạt chế độ trả lời tự động: "Cái gì?"
Hề Phong cười hỏi: "Hay là muốn mập mờ với tôi chán chê rồi mới cho tôi thăng chức?"
Mặt Tưởng Càn đỏ còn hơn cả Lâm Hoành say rượu, hận không thể bóp cổ Hề Phong lắc lắc mấy cái: Ê, mấy chuyện trong lòng ai cũng biết thế này thì biết là được rồi, không cần cứ phải nói toạc ra đâu! Miệng Tưởng Càn đã bị tay mình nhét đầy thịt, lúc nuốt xuống phát ra tiếng ực rõ to, CPU của cậu ta cháy khét lẹt rồi, trình độ kém hơn Hề Phong, đối mặt với lời nói thẳng thắn như thế hoàn toàn không biết phải nói gì.
Hề Phong không đợi được câu trả lời, lại hỏi: "Không phải là chưa từng nghĩ đến chuyện cho tôi danh phận đấy chứ?"
Tưởng Càn ho khan một tiếng: "... Tôi giống loại trai đểu thế à?"
Hề Phong: "Không chắc, đã yêu cậu bao giờ đâu."
Tưởng Càn: "..."
Lý trí Tưởng Càn quay trở lại, quay đầu nghiến răng nghiến lợi: "Cậu... tránh xa tôi ra một chút! Bây giờ cậu đang làm loạn nhịp điệu của tôi đấy!"
Hai người nhìn nhau một lúc, Hề Phong ngả người ra sau, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Tưởng Càn còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đã nghe thấy Hề Phong lại mở miệng: "Nghỉ đông dẫn tôi về nhà được không?"
Tưởng Càn nhịn hết nổi, nhét miếng thịt nướng trên đũa vào mồm Hề Phong: "Im đi!"
185.
Hoàng Duy Dịch vốn dĩ không uống nhiều, nhưng dưới sự công kích cảnh giác yêu qua mạng của Lâm Hoành cứ uống từng ngụm từng ngụm, đến cuối cùng thế mà cũng ngà ngà say. Bốn người bắt xe về trường, mỗi người dìu một người, khó khăn lắm mới khiêng được hai ông thần về phòng, mệt đến mức Tưởng Càn toát mồ hôi hột: "Tôi thề không bao giờ uống rượu với Lâm Hoành nữa, mệt ch.
ết tôi rồi."
Hề Phong bật điều hòa trong phòng, trước tiên chỉnh xuống 16 độ để làm lạnh cấp tốc.
Tưởng Càn vác ghế ngồi chồm hỗm dưới cửa gió điều hòa, vừa sướng được hai giây đã bị tay Hề Phong che trán lại: "Đừng để gió thốc thẳng vào người."
Tưởng Càn thoi thóp: "Tôi nóng, cho tôi ngồi tí đi."
Hề Phong vẫn che trán cậu ta: "Đi hay không? Không đi tôi tắt điều hòa."
Tưởng Càn không sợ cường quyền: "Không đi, điều hòa là tài sản chung, cậu không có quyền quyết định."
Hề Phong thản nhiên "ừ" một tiếng, lại nói: "Tôi không quản được điều hòa, nhưng quản được cậu."
Tưởng Càn ngước mắt, nhìn lên Hề Phong, bắt gặp ánh mắt không cho phép từ chối của cậu ấy. Vãi chưởng, nói toạc ra rồi thì không thèm giả vờ nữa à? Cậu ta trừng mắt nhìn lại Hề Phong, rồi thua t.h.ả. m hại, lủi thủi vác ghế tránh xa cửa gió điều hòa. Hừ, hảo hán không chịu thiệt trước mắt.
Sau khi phòng mát rồi, Hề Phong chỉnh điều hòa về nhiệt độ bình thường. Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch tắm cũng chẳng thèm tắm, ngủ say như ch. ết từ đời nào, Lâm Hoành uống say còn ngáy o o, ồn ào làm Tưởng Càn một giờ rồi vẫn chưa ngủ được.
Cậu ta thở dài thườn thượt, mở nhóm chat ký túc xá gửi tin nhắn thoại, điện thoại giơ về phía giường Lâm Hoành thu âm mấy giây, gửi đi.
Tưởng Càn: "Hoành ơi, nghe đi, nghe đi, sau này cấm mày uống rượu nữa, nghe chưa? Nghe rồi thì tốt."
Hề Phong: "Làm ồn quá, mai nộp phạt 50."
Tưởng Càn: "Cậu chưa ngủ à."
Hề Phong: "Khó ngủ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!