178.
Tưởng Càn lẳng lặng qua đời.
179.
Khoan đã, từ từ, không phải, hả? Tưởng Càn chỉ muốn bổ cái đầu mình ra xem bên trong rốt cuộc chứa cái thứ gì, vừa nãy cậu ta đưa cho Hề Phong một bên tai nghe, ngay vừa nãy thôi, thế mà quay đi quay lại đã quên béng mất? Vừa nãy mình còn đeo tai nghe nghe trộm Hề Phong nói chuyện với bà Chu, chớp mắt cái đã quên mất Hề Phong cũng có thể nghe trộm mình nói chuyện với bà Chu rồi?
Tưởng Càn tuyệt vọng ôm lấy mặt mình, tay chân tê dại giơ cái hộp sạc lên: "Bỏ vào trong đi."
"Tách" một tiếng, tiếng tai nghe rơi vào hộp.
Hề Phong vẫn đứng sau lưng, Tưởng Càn thật sự muốn ch. ết quách cho xong, cậu còn đứng đấy không đi làm cái gì nữa! Ngay lập tức! Không phải cậu chuyển ra khỏi cái phòng này thì là tôi chuyển! Ngay lập tức! Tưởng Càn vẫn ôm mặt, phát ra tiếng kháng cự yếu ớt: "Đứng đấy làm gì."
Hề Phong cười một tiếng: "Tưởng Càn."
Tưởng Càn lập tức mở miệng: "Cấm nói mấy lời kỳ quái."
Hề Phong "ồ" một tiếng: "Chỉ muốn nói là, yên tâm, tôi cũng sẽ không làm loạn nhịp điệu của cậu đâu, cậu... cứ theo nhịp điệu của cậu đi."
Tưởng Càn đập mạnh trán xuống bàn cái bốp: "Sớm muộn gì tôi cũng gi. ết cậu, kẻ nghe trộm phải xuống mười tám tầng địa ngục!"
180.
Tưởng Càn thật sự không sống nổi trong cái phòng này nữa rồi, cậu ta thậm chí còn hận lây sang cả cái tai nghe Bluetooth. Không phải, cái thứ tai nghe Bluetooth này rốt cuộc là ai phát minh ra thế hả? Cậu ta muốn mua tai nghe có dây, từ nay về sau cậu ta sẽ là tín đồ trung thành của tai nghe có dây!
Tưởng Càn đầy tuyệt vọng nhắn tin cho bà Chu: "Con toang rồi, vừa nãy mẹ nói mấy câu đấy cậu ấy nghe thấy hết rồi, con quên mất tai nghe vẫn ở chỗ cậu ấy."
Bà Chu không có tí đồng cảm nào, gửi sang ba cái meme cười ha hả, spam kín màn hình của Tưởng Càn.
Tưởng Càn nhân cơ hội tống tiền: "Đưa phí tổn thất tinh thần cho con."
Bà Chu: "Muốn bao nhiêu?"
Tưởng Càn sư t. ử ngoạm: "Hai trăm nghìn."
Bà Chu gửi sang cái lì xì 200 tệ: "Người ta mời con uống trà sữa rồi, nhớ mà đáp lễ."
Tưởng Càn phẫn nộ: "Con muốn đăng xuất làm lại cuộc đời luôn rồi, mẹ dùng hai trăm tệ đuổi khéo con đấy à!"
Bà Chu lại gửi thêm 200 tệ: "Đừng có được đằng chân lân đằng đầu."
Bốn trăm tệ xoa dịu tâm hồn bị tổn thương của Tưởng Càn... có cái khỉ mốc!
Cậu ta vừa quay đầu lại là nhìn thấy Hề Phong ngồi ngay sau lưng, là nhớ tới chuyện Hề Phong nghe thấy mấy lời bà Chu nói, là nhớ tới chuyện Hề Phong bảo sẽ không làm loạn nhịp điệu của cậu ta! Tưởng Càn biết thừa da mặt mình chưa đủ dày, cậu ta thậm chí bắt đầu dùng việc học để làm tê liệt bản thân, ngồi lì trước bàn hơn một tiếng đồng hồ, thế mà lại làm xong hết bài tập tiếng Anh.
Vãi chưởng, không phải vì muốn ch. ết quá nên thức tỉnh hệ thống học bá gì đấy chứ.
181.
Thật ra chuyện này cũng chẳng có gì to tát, thật sự không to tát.
Chẳng qua là bị đối tượng mập mờ nghe thấy bằng chứng xác thực là mình muốn yêu đương với người ta thôi mà, thế này không bình thường à? Cho dù không nghe thấy thì trong lòng hai người cũng thừa hiểu rồi, mập mờ đến mức này rồi, có thể không muốn yêu đương với đối phương sao? Cậu ta muốn đấy, thì làm sao! Cậu ta cứ muốn đấy!
Tưởng Càn mất cả buổi chiều cộng thêm một buổi tối để làm công tác tư tưởng cho bản thân, cuối cùng cũng có thể đối mặt với Hề Phong một cách bình thường.
Hôm sau là chủ nhật, cả phòng đông đủ.
Trời nóng chẳng muốn ăn uống gì, Lâm Hoành và Hoàng Duy Dịch hôm qua lười đi nhà ăn cũng lười gọi đồ về, cả ngày ăn đúng một bữa, sáng nay đói đến mức tỉnh cả ngủ, đề nghị cả phòng ra ngoài liên hoan. Phòng bọn họ thật ra rất ít khi ăn uống tụ tập, Lâm Hoành cuối tuần về nhà, Hoàng Duy Dịch là tên ru tú trong nhà nhìn thấy ánh mặt trời là tụt m.á.u, Hề Phong lại hay cắm rễ ở thư viện, ngoài trừ có ai sinh nhật ra thì hiếm khi có dịp ăn uống thế này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!