Chương 23: (Vô Đề)

166.

Tưởng Càn tối qua nói với Trương Cảnh Đông hùng hồn lắm, hôm sau ngủ dậy đã bình tĩnh hơn nhiều. Báo thức reo lúc bảy giờ rưỡi, Tưởng Càn với cái đầu tổ quạ ngồi trên giường dùng bộ não vừa mới khởi động mất mười phút để suy nghĩ: Hôm nay có nên ngồi học cạnh Hề Phong không nhỉ? Bộ não mới khởi động chạy chậm quá, Hề Phong đã rửa mặt xong xuôi, đứng bên giường Tưởng Càn gõ gõ vào thanh chắn: "Ngẩn người cái gì thế, tôi đi mua cơm, ăn gì."

Cái lòng dũng cảm hừng hực của Tưởng Càn tắt ngấm trong tích tắc: "Hai cái bánh bao rau, một quả trứng trà."

Hề Phong: "Sữa đậu nành không?"

Tưởng Càn lắc đầu: "Không uống đâu, tôi đi siêu thị mua chai nước lạnh, tiện thể tỉnh ngủ luôn."

Hề Phong: "Để tôi đi cho, uống gì."

Tưởng Càn hơi run rẩy phản kháng: "Tôi tự đi."

Hề Phong ném cho một ánh mắt: "?"

Tưởng Càn giơ cờ trắng đầu hàng: "Ờ... trà ô long."

Hề Phong trước khi đi bỏ lại một câu: "Dậy đi."

Tưởng Càn thất vọng tràn trề về bản thân: "Ok."

167.

Chuyện học hành t. ử tế tất nhiên cũng được Tưởng Càn đưa vào lịch trình, học kỳ một năm hai là học kỳ ch. ết ch. óc, nhìn cái thời khóa biểu thôi mà tối sầm cả mắt. Một tuần học năm ngày, trong đó bốn ngày có tiết tám giờ sáng, còn có hai ngày là môn tiếng Anh mà Tưởng Càn ghét nhất.

Chai nước lạnh áp lên trán, Tưởng Càn rùng mình một cái, rồi ngáp một cái rõ to. Học kỳ mới phải có khí thế mới, Tưởng Càn đã thề tiết tiếng Anh này tuyệt đối không ngủ gật, nhưng cậu ta lo là với nghị lực của mình thì hơi khó, bèn chọc chọc Hề Phong bên cạnh: "Anh giai, tí tôi mà buồn ngủ thì cậu nhéo tôi một cái nhé."

Hề Phong cũng chẳng ngẩng đầu lên: "Nhéo vào đâu?"

Tưởng Càn buồn ngủ đến mụ mẫm, chớp chớp mắt đơ mất nửa ngày: "Cậu... muốn nhéo vào đâu thì nhéo?"

Hề Phong quay đầu nhìn cậu ta: "?"

Tưởng Càn phản ứng lại cái mồm mình vừa thốt ra cái gì, suýt nữa tự tát mình một cái: "Ý tôi là, tất nhiên là nhéo vào tay rồi."

Cây b. út trên tay Hề Phong xoay một vòng: "Được."

Tưởng Càn bị Hề Phong nhéo bốn cái trong một tiết học, cánh tay cậu ta đỏ lừ luôn!

Tan học việc đầu tiên Tưởng Càn làm là lôi điện thoại ra nhắn tin cho Trương Cảnh Đông: "Người anh em! Phá án rồi, thằng ch. ó này đếch thích tao đâu, cậu ta nhéo đỏ cả tay tao rồi!"

168.

Mấy hôm nay tân sinh viên đã bắt đầu tập quân sự, động lực để Tưởng Càn an ủi bản thân việc một tuần phải dậy sớm bốn ngày biến thành "Không sao, tập quân sự ngày nào cũng phải dậy sớm, lại còn phải phơi nắng ngoài trời, mình được ngồi trong phòng học, sướng quá đi mất".

Tưởng Càn cảm thấy tuần này mình rất có khí phách, không hề chủ động sán lại gần Hề Phong.

Tiết cuối chiều thứ sáu là môn tự chọn "nước ốc", đến Hề Phong cũng lôi điện thoại ra nghịch. Tuần này Hề Phong giám sát Tưởng Càn học hành chăm chỉ, không chỉ một lần tịch thu điện thoại của Tưởng Càn trong giờ học, cuối cùng Tưởng Càn cũng tìm được cơ hội báo thù, cậu ta đưa tay rút điện thoại của Hề Phong ra, thì thầm: "Làm cái gì đấy, trong giờ học cấm dùng điện thoại."

Hề Phong mặc kệ cậu ta làm loạn, bị cướp điện thoại cũng không nói gì, mà mở sách giáo khoa ra xem.

Tưởng Càn nhìn lướt qua điện thoại của Hề Phong, hỏi: "Cuối tuần cậu đi xem phim à."

Hề Phong "ừ" một tiếng: "Đi không?"

Tưởng Càn lập tức ngồi thẳng dậy, rất chi là kiêu ngạo: "Không đi."

Hề Phong nhướng mày: "Cuối tuần bận à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!