160.
Thật sự là mập mờ hết chỗ nói, câu nói này gần như đã chọc thủng lớp giấy cửa sổ mập mờ giữa hai người, nói xong lòng dũng cảm của Tưởng Càn lập tức như quả bóng bị kim châm, "xì" một cái xẹp lép. Không dám nghe xem Hề Phong nói gì, Tưởng Càn bật dậy chạy biến về ký túc xá như một làn khói.
Về đến nơi bật điều hòa, đầu óc cũng bình tĩnh lại, Tưởng Càn bắt đầu hối hận kép.
Một là hối hận vì mình không nên chọc thủng lớp giấy mập mờ đó, Trương Cảnh Đông nói rất đúng một điểm là hiện tại cậu ta đang hưởng thụ sự mập mờ này, nhưng sự hưởng thụ này mang chút ý trốn tránh; hai là hối hận vì mình đã nói ra miệng rồi mà còn bỏ chạy thì hèn quá, làm cho bây giờ cậu ta tung hết chiêu cuối mà thanh m.á. u thì cạn sạch, còn đối phương kỹ năng vẫn cầm chắc trong tay mà m.á. u thì vẫn đầy.
Hề Phong đi làm lao động miễn phí cả ngày, buổi tối phải đi ăn cơm với đám người bên hội sinh viên.
Cả buổi chiều Tưởng Càn không nhắn tin cho Hề Phong, và cả buổi chiều cậu ta cũng chẳng nhận được tin nhắn nào từ Hề Phong.
Thế này không khoa học, Tưởng Càn cảm thấy câu nói lúc chiều của mình chẳng khác gì tỏ tình cả, Hề Phong là gay chẳng lẽ lại không nhìn ra ý của cậu ta? Hề Phong ngồi không ở đấy có bận rộn gì đâu, không thể nào đến thời gian nhắn cái tin cũng không có, vãi chưởng, đúng là trai đểu!
Nhịn mãi đến tối, mười một giờ ký túc xá đóng cửa, mười giờ rồi Hề Phong vẫn chưa về, Tưởng Càn cuối cùng cũng có lý do để nhắn một tin.
"Còn chưa về à, mười một giờ đóng cửa đấy."
161.
Buổi tối Hề Phong uống chút rượu, mấy dịp thế này khó tránh khỏi.
Trưởng ban Tuyên truyền là bạn cấp hai với Hề Phong, hơn Hề Phong một khóa, tuy không thân thiết lắm nhưng mấy năm nay thỉnh thoảng cũng liên lạc. Nhất là sau khi biết hai người học cùng một trường đại học, hồi mới nhập học còn đi ăn với nhau mấy bữa, sau đó vì một người ngày nào cũng cắm rễ ở thư viện, một người ngày nào cũng bận rộn với hội sinh viên nên mới ít gặp.
Chủ tịch hội sinh viên đích thân sang mời rượu Hề Phong, cảm ơn cậu ấy trời nóng thế này mà vẫn chịu đến giúp, chủ tịch là đàn anh năm tư, anh ta ngại không uống. Uống một vòng xong Hề Phong ngồi xuống, trưởng ban Tuyên truyền ngồi bên cạnh cười cười, cảm ơn lần nữa: "Cảm ơn nhé người anh em, tôi biết cậu nể mặt tôi, tôi nhớ rồi."
Hề Phong cũng cười cười: "Chuyện nhỏ."
Nói xong việc chính, tất nhiên phải nói chuyện riêng.
Trưởng ban thần bí ghé sát lại, ánh mắt dừng lại ở một cậu nam sinh ngồi đối diện, cậu bạn đó cắt tóc ngắn gọn gàng, hình như hơi say, mặt đỏ bừng thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Hề Phong. Trưởng ban bảo: "Biết xu hướng tính d. ục của ông rồi, đàn em trong ban Tuyên truyền của bọn tôi đấy, cùng khóa cậu, thích cậu lắm, nhờ tôi xin cậu cái WeChat, cho không?"
Hề Phong vốn dĩ nhạy cảm với những ánh mắt kiểu này, lúc đầu hai người chạm mắt nhau, cậu nam sinh kia vội vàng né tránh, luống cuống cầm cốc bia uống một ngụm lớn, sặc đến mức ho sù sụ, tâm tư rõ ràng quá rồi. Hề Phong nhìn ra, nên ánh mắt không bao giờ nhìn về phía đó nữa. Cậu ấy lắc đầu: "Không cho đâu, có người trong lòng rồi."
Trưởng ban ngẩn ra một lúc, như nhớ ra điều gì: "Trưa nay có cậu bạn cùng phòng đến đưa nước cho cậu đúng không, là bạn cùng phòng nhỉ, tôi mới gặp một lần."
Hề Phong khẽ "ừ" một tiếng.
Trưởng ban cười rộ lên, rất chi là hóng hớt: "Là cậu ấy à? Đã đến đưa nước cho cậu rồi, chưa yêu nhau sao?"
"Cậu không biết à, tôi muốn ở cùng cậu mà."
Câu nói này lại vang lên trong đầu Hề Phong lần nữa, lúc nói câu này biểu cảm Tưởng Càn thế nào nhỉ? Nằm bò ra bàn, dáng vẻ như sắp ch. ết vì nóng, ánh mắt lảng tránh lung tung để che giấu, nói xong đứng dậy chạy biến, đồ hèn nhát.
Nghĩ đến đây, Hề Phong bật cười, trả lời: "Sắp rồi."
162.
Buổi tối uống toàn bia, uống không nhiều lắm, không say. Nhưng từ phòng điều hòa trong nhà hàng bước ra, gió nóng ập vào người, cảm giác khó chịu buồn nôn bị k*ch th*ch trào lên hết. Nhìn giờ mới mười giờ, không muốn mang cả người đầy mùi rượu về phòng, nửa đường rẽ vào sân vận động.
Còn một tiếng nữa ký túc xá mới đóng cửa, giờ này sân vận động không đông lắm, các cặp đôi nắm tay hẹn hò chiếm quá nửa. Điện thoại trong túi rung lên một cái, vốn định lười không xem, nhưng nghĩ đến điều gì đó, vẫn móc điện thoại ra. Thật sự là Tưởng Càn.
Tưởng Càn: "Còn chưa về à, mười một giờ đóng cửa đấy."
Hề Phong: "Lát nữa về."
Tưởng Càn: "Vẫn chưa ăn xong à?"
Hề Phong: "Sân vận động."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!