145.
Nghỉ hè trôi qua nói nhanh không nhanh, nói chậm không chậm.
Lúc còn mười ngày nữa là khai giảng thì thấy còn sớm lắm, còn tận mười ngày cơ mà, đến khi chỉ còn năm ngày cuối cùng thì Tưởng Càn lại gào thét với Hề Phong trong điện thoại: "Rõ ràng năm ngày trước còn mười ngày nữa cơ mà, sao giờ chỉ còn có năm ngày thôi?"
Hề Phong đang dọn phòng, nghe thấy câu này cười hỏi: "Cậu có muốn nghe lại xem mình đang nói cái gì không?"
Nghỉ hè Tưởng Càn cũng làm được khối việc ra trò, ít nhất là học được cách nấu ăn, giờ bếp trưởng Tưởng không cần bà Chu chỉ đạo cũng không cần nhìn công thức mà vẫn tự mình nấu được cả bàn thức ăn. Còn Hề Phong cũng thuận lợi thi đậu bằng lái xe, chỉ là tạm thời chưa lấy bằng thôi.
Nói thời gian trôi qua nhanh là thật, kể từ lần đầu tiên hai người gọi điện thoại buổi tối, hầu như tối nào cũng buôn dưa lê một hai tiếng đồng hồ. Ban ngày thì chơi bời làm việc riêng, đến chiều là bắt đầu chờ đến tối, thời gian trôi vèo vèo.
Chẳng ai hỏi tại sao, chuyện này diễn ra một cách tự nhiên như thế. Kiểu gọi điện chỉ có hai người thế này khiến khoảng cách được kéo gần lại cực nhanh, nhiều lúc Tưởng Càn buột miệng nói ra mấy câu không kịp suy nghĩ. Ví dụ như bây giờ.
Tưởng Càn nằm trên giường lăn mấy vòng, thở dài thườn thượt bảo: "Muốn đi học, lại không muốn đi học."
Hề Phong hỏi: "Sao thế?"
Tưởng Càn đáp: "Đi học thì được gặp cậu, nhưng đi học thì không được gọi điện thoại nữa." Nói xong cậu ta mới phản ứng lại là sai sai, vội vàng chữa cháy, "Ý tôi là, đi học thì gặp được mấy cậu, có người chơi cùng, nghỉ hè ở nhà một mình chán ch. ết."
Hề Phong hình như không nghe ra ẩn ý trong lời nói của cậu ta, giọng nhàn nhạt: "Thế đi học tôi cũng gọi điện cho cậu nhé?"
Tưởng Càn lại bị cậu ấy chọc cười: "Bị điên à, ở cùng phòng còn gọi điện thoại, Hoàng Duy Dịch với Lâm Hoành lại tưởng hai thằng mình bị điên thật đấy."
Hề Phong dường như thở dài khe khẽ: "Bây giờ không điên à?"
Tưởng Càn há miệng, một lúc lâu mới hỏi: "Hả?"
Hề Phong lại bảo: "Không có gì."
146.
Nhà Tưởng Càn và trường đại học thật ra không xa lắm, ở tỉnh bên cạnh, trong vali cũng chẳng có nhiều đồ. Về nhà cái là cậu ta chẳng thèm mở vali ra, chỉ lôi cái laptop ra ngoài. Mang hai cuốn sách chuyên ngành về, vốn định phấn đấu bù lại mấy bài đã trốn đã ngủ gật hồi năm nhất, ước mơ thì đẹp đấy, nhưng hiện thực thì tàn khốc.
Trong lúc nghỉ hè tra điểm thi cuối kỳ, may là các thầy cô đều lương thiện, không trượt môn nào, trong đó có ba môn là qua môn sát nút, thậm chí có một môn vừa tròn 60 điểm, thót tim nhưng may mắn. Lúc dọn hành lý Tưởng Càn bảo: "Lên năm hai tôi nhất định phải học hành t. ử tế, cậu giám sát tôi nhé."
Hề Phong đầu dây bên kia cũng đang dọn hành lý, thuận miệng đáp: "Được, không học hành t. ử tế thì sao?"
Tưởng Càn kêu lên "vãi chưởng": "Tôi đùa đấy."
Hề Phong nói: "Tôi coi là thật rồi."
Tưởng Càn: "Thế tôi học hành t. ử tế thì sao."
Hề Phong: "Thưởng cho cậu."
Tưởng Càn: "Thưởng cái gì?"
Hề Phong: "Nghe theo cậu."
Tưởng Càn: "Cái gì cũng nghe?"
Hề Phong: "Cái gì cũng nghe."
Tưởng Càn không kiểm soát được não mình, toàn nghĩ đến mấy thứ linh tinh, rõ ràng lời Hề Phong nói chẳng có vấn đề gì, chỉ tại cậu ta tự nghĩ lung tung thôi. Cuối cùng lại đổ tại Hề Phong: "Gay ch. ết tiệt."
Hề Phong nghe thấy câu mắng yêu này, cười: "Lại làm sao, lại trách tôi à?"
Tưởng Càn hùng hồn: "Không trách cậu thì trách ai."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!