140.
Một đêm không mộng mị, hôm sau tỉnh dậy Tưởng Càn thậm chí còn có cảm giác ngủ no quá hóa lú lẫn. Cầm điện thoại lên xem, mười một giờ rưỡi. Không phải chứ, tối qua cậu ta ngủ lúc mấy giờ thế? Sao chẳng còn tí ký ức nào. Đúng rồi, Hề Phong.
Wechat có một tin nhắn chưa đọc từ Hề Phong, thời gian là mười một giờ đêm qua, hai chữ rất đơn giản: "Ngủ ngon." Nhưng đến tận hai giờ sáng mới có thông báo cuộc gọi kết thúc, thời gian cuộc gọi 251:18. Tưởng Càn chưa từng có kinh nghiệm buôn điện thoại với ai lâu thế này, mới nhìn còn chưa hiểu, ngẫm nghĩ một lúc mới biết cuộc gọi này kéo dài tận 251 phút.
Vãi chưởng, lâu thế, mình vẫn cứ ngủ suốt á??? Thế là Hề Phong hơn hai giờ mới ngủ à? Mà mình ngủ rồi, sao cậu ấy... không tắt máy đi.
Giờ này chắc Hề Phong dậy rồi.
Tưởng Càn: "... Tối qua tôi ngủ lúc mấy giờ thế."
Hề Phong: "Hơn mười một giờ, chưa nghe được chuyện kể trước khi ngủ đã lăn quay ra ngủ rồi."
Tưởng Càn ngẩn người một lúc lâu: "Chuyện kể trước khi ngủ gì?"
Hề Phong: "Quên rồi à?"
Tưởng Càn: "Tôi bắt cậu kể chuyện trước khi ngủ cho tôi á?! Vãi chưởng."
Tưởng Càn: "Thế chưa được nghe chẳng phải lỗ vốn à, tối nay trả tôi."
141.
Hề Phong mãi không trả lời, Tưởng Càn ôm điện thoại đợi tin nhắn, đợi đến mức chột dạ.
Có phải đi quá giới hạn rồi không? Vượt qua cái ranh giới giữa trai thẳng và gay, hơi được đằng chân lân đằng đầu rồi. Hề Phong là gay, liệu có khi nào đã nhìn ra tâm tư của mình rồi không.
Tưởng Càn càng nghĩ càng thấy gượng gạo, nhân lúc Hề Phong chưa trả lời, lại nhắn: "Đùa đấy, tôi lớn tướng rồi, nghe chuyện kể trước khi ngủ làm quái gì."
Hề Phong: "Không nghe nữa à?"
Tưởng Càn: "... Nghe được không."
Hề Phong: "Tại sao lại không được?"
Tưởng Càn hận cái đứa phát minh ra nhắn tin bằng chữ, ai phát minh ra cái trò này thế, không nhìn thấy biểu cảm cũng chẳng nghe được giọng điệu, Hề Phong nói chuyện lại cứ thích kiệm lời như vàng, cứ như gõ thêm hai chữ là tốn tiền mạng vậy. Cậu ta không đoán được thái độ của Hề Phong, không biết Hề Phong đang biết rồi còn cố hỏi, nói kháy, hay thật sự chỉ là đang đồng ý.
Tưởng Càn: "Tôi biết đâu đấy, thế thì nghe."
Hề Phong: "Tôi là người kể chuyện còn chưa thấy miễn cưỡng, cậu lại miễn cưỡng rồi."
Tưởng Càn: "Tôi không có! Tôi muốn nghe!"
Hề Phong: "Tôi đi ngủ trưa một lát, cậu dậy ăn trưa đi."
Hề Phong: "Tối qua ngủ sớm thế, hôm nay còn ngủ đến tận giờ này."
Tưởng Càn: "..."
Tưởng Càn: "Ồ!"
142.
Bà Chu hoàn toàn nhận ra tâm trạng con trai mình đang rất tốt.
Tưởng Càn không thích ăn cần tây, khổ nỗi bố cậu ta lại thích ăn, nên Tưởng Càn mà ở nhà thì thường nhân lúc sáng cậu ta không ăn sẽ xào đĩa cần tây cho bố ăn. Nhưng trên bàn cơm trưa nay, bà Chu lại thấy Tưởng Càn vừa uống coca vừa ăn cần tây ngon lành.
Bà Chu lo lắng bưng đĩa tôm chiên từ trong bếp ra: "Con trai, con làm sao thế này?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!