132.
Như lời bà Chu nói, Tưởng Càn trong quá trình lớn lên gần như chưa bao giờ nói dối người nhà. Thật ra bố Tưởng Càn, ông Tưởng Minh Viễn là một người tương đối cổ hủ, ít nói cười, nhưng sự cởi mở của bà Chu lại bù đắp hoàn hảo cho điểm này.
Hồi cấp hai, trong lớp Tưởng Càn có mấy đứa con trai hút t.h.u.ố.c, ở cái tuổi đấy mà hút t.h.u.ố.c, một là vì tò mò, hai là để ra vẻ ta đây, Tưởng Càn dính cả hai, cũng muốn hút thử. Không dám xin bạn, không dám tự đi mua, mà có mua người ta cũng chưa chắc đã bán, thế là tìm thẳng bà Chu: "Mẹ, con muốn thử xem mùi vị t.h.u.ố. c lá thế nào."
Bà Chu nghĩ ngợi: "Thứ bảy nhé? Thứ bảy bố con không có nhà, mẹ đưa con đi mua."
Thứ bảy hai mẹ con đi ra cửa hàng mua bao t.h.u.ố.c, về nhà trốn trong nhà vệ sinh, bật quạt thông gió lên mỗi người một điếu, cả hai đều không biết hút, rít hơi đầu tiên sặc ho long trời lở đất.
Bà Chu: "Con thích không?"
Tưởng Càn vội lắc đầu: "Khụ khụ, không thích ạ, khụ khụ!"
Bà Chu: "Chỗ còn lại tính sao đây?"
Tưởng Càn: "Con mặc kệ, có phải con mua đâu."
Bà Chu: "Hầy! Cái thằng ranh con này!"
Lên cấp ba lần đầu tiên Tưởng Càn uống rượu, hồi đấy chưa đến mười tám tuổi, câu mở đầu y hệt: "Mẹ, con muốn nếm thử xem rượu có vị gì."
Muốn uống rượu thì dễ hơn nhiều, ông Tưởng Minh Viễn uống rượu, bà Chu rót cho Tưởng Càn một ít rượu trắng, Tưởng Càn uống một ngụm mặt nhăn tít lại. Hai mẹ con lại xuống lầu mua bia, chắc là có sự so sánh nên Tưởng Càn thấy bia ngon hơn nhiều.
Bà Chu vẫn không thích: "Khó uống ch. ết đi được, con thích không?"
Tưởng Càn ngẫm nghĩ: "Cũng tàm tạm, không thấy khó uống, nhưng cũng chả thấy ngon."
Bà Chu gật đầu: "Thế con hứa với mẹ, đủ mười tám tuổi hẵng uống, được không? Cũng chỉ còn một năm nữa thôi."
Tưởng Càn: "Ok luôn ạ, thật ra cũng chả ngon lắm."
133.
Thế nên chuyện gì Tưởng Càn cũng kể với bà Chu, nhưng cậu ta đúng là không ngờ đối với chuyện đồng tính mẹ cậu ta cũng cởi mở như vậy. Cứ có ảo giác như thể Tưởng Càn bảo "Mẹ, con muốn nếm thử mùi vị đồng tính xem thế nào", rồi mẹ cậu ta sẽ gật đầu bảo "Mai bố con không có nhà, mẹ tìm một thằng đàn ông về cho con thử" vậy.
Từ nhỏ bà Chu đã dạy Tưởng Càn phải làm một người "ích kỷ", đời người ngắn ngủi mấy chục năm, trừ khi là vĩ nhân được ghi vào sử sách mới có người đời sau đ.á.n. h giá cuộc đời con, còn người bình thường chúng ta cứ ích kỷ mà vui vẻ là được rồi, nếu không thì sống có ý nghĩa gì? Hôm nay bà Chu lại lôi câu này ra nói lần nữa: "Con không biết tình cảm của mình đối với cậu ấy là gì thì cứ thử sai đi, mẹ đoán là con muốn thích cậu ấy đấy, nếu không thì xoắn xít thế này cho ai xem?
Thật sự không muốn thích người ta thì sẽ không xoắn xít đâu, đúng không?"
Tưởng Càn không nói được lời nào phản bác, cứ có cảm giác tâm tư mà ngay cả bản thân mình cũng không muốn thừa nhận bỗng nhiên bị m. ổ x. ẻ phơi bày dưới ánh mặt trời. Nhưng lại nghĩ đến lời của Hề Phong, nhận ra Hề Phong không phải là một người "ích kỷ", bèn nói với bà Chu: "Hình như cậu ấy có người trong lòng rồi, lần bọn con đi leo núi cầu duyên ấy, con bảo cậu ấy đi cầu thử xem, để người cậu ấy thích cũng thích lại cậu ấy."
Bà Chu chăm chú lắng nghe: "Cậu ấy nói sao?"
Tưởng Càn: "Cậu ấy bảo, tại sao lại phải thích cậu ấy?"
Bà Chu bật cười: "Con cảm thấy cậu ấy yêu một cách vô tư lương thiện quá, vì tình cảm cậu ấy dành cho người kia quá thuần khiết, nên con không muốn chen chân vào, đúng không?"
Tưởng Càn gật đầu.
Bà Chu bèn nhéo má Tưởng Càn: "Mẹ giáo d.ụ. c thất bại quá đi mất, đã bảo con ích kỷ một chút rồi mà. Hai người họ đã yêu nhau đâu, con cũng có phải người thứ ba đâu, giải cứu Hề Phong khỏi mối tình đơn phương chỉ làm cậu ấy hao mòn này không tốt à?"
134.
Tốt không? Không tốt à?
Tưởng Càn nằm trên giường trằn trọc cả đêm, trong đầu toàn là lời của bà Chu, phải thừa nhận một điểm bà Chu nói rất có lý là, nếu cậu ta thật sự hoàn toàn không thích Hề Phong, thì căn bản không cần phải xoắn xít làm gì. Khổ não cả hồi lâu, mở khóa điện thoại xem giờ, mười hai giờ rưỡi.
Giờ này chắc Hề Phong ngủ rồi, giờ giấc sinh hoạt của Hề Phong lành mạnh đến phát sợ, hơn mười một giờ là ngủ đúng giờ, sáng đặt báo thức bảy giờ rưỡi. Cơ mà... đấy là ở trường thôi, không biết nghỉ hè về nhà Hề Phong có thức đêm không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!