Chương 16: (Vô Đề)

123.

Người mà Hề Phong thích có thể là một gã tồi, dựa theo lời Chu Lương Nguyên thì Tưởng Càn rút ra kết luận này.

Cậu ta nghĩ kỹ lại, cũng có khả năng lắm chứ bộ.

Nghĩ mà xem, nghe ý của Hề Phong và Chu Lương Nguyên thì Hề Phong chắc thích tên trai thẳng kia lâu lắm rồi, tại sao một gay như cậu ấy lại thích một tên trai thẳng lâu đến thế? Hề Phong nhìn qua là biết kiểu người bình tĩnh lý trí, gay và trai thẳng vừa nhìn là biết chẳng có hy vọng gì, thích chơi bời tí rồi thôi chứ? Cho nên khả năng cao là do tên trai thẳng kia cứ thả thính giữ chân Hề Phong.

Nghĩ đến đây Tưởng Càn lại thấy mình đúng là dở hơi.

Lời của Trương Cảnh Đông cứ tua đi tua lại trong đầu nó: Mày theo đuổi đi, mày lấn cấn cái gì, mày xoắn xít cái gì.

Đúng là cậu ta thấy hơi bất công trong lòng, giống như Trương Cảnh Đông nói đấy, Hề Phong chẳng nói gì cũng chẳng làm gì, mình cậu ta ở đây tự suy diễn lung tung. Nhưng Hề Phong có người trong lòng rồi, cái người cậu ấy thích biết đâu đang thản nhiên hưởng thụ sự tốt bụng của Hề Phong cũng nên.

Mình cong rồi á? Mấy chữ này vừa hiện lên trong đầu, Tưởng Càn lập tức lắc đầu phủ nhận, không đến mức đấy đâu, làm gì có chuyện dễ cong thế. Cái thứ xu hướng tính d. ục này chắc chắn phải vững chãi lắm chứ, Tưởng Càn tưởng tượng cảnh mình yêu đương với một thằng con trai, sáng dậy nhắn tin chào buổi sáng cho một thằng con trai, nói nhớ lắm với một thằng con trai, rùng cả mình. Lại tưởng tượng cảnh yêu đương với một em gái dễ thương, ái chà, dễ chịu hơn nhiều.

Hề Phong cũng không được, Tưởng Càn không tưởng tượng nổi cảnh mình nói mấy câu kiểu "tôi nhớ cậu quá" với Hề Phong, người yêu thì phải nói mấy câu kiểu đấy nhỉ? Đúng là chưa cong, may quá may quá.

124.

Mấy ngày còn lại của tuần thi trôi qua rất nhanh, Tưởng Càn kiên định với xu hướng tính d. ục của mình, lao đầu vào ôn tập. Thời gian ôn thi lúc nào cũng trôi nhanh vùn vụt, chỉ hận một ngày không có 48 tiếng, chớp mắt cái đã thi xong môn cuối cùng.

Lâm Hoành là người đi đầu tiên, người bản địa cao quý, đến hành lý cũng chẳng cần thu dọn, đeo cái ba lô chào mọi người một câu rồi nhấc chân đi luôn. Tưởng Càn canh vé trước cả tuần, vốn định đặt vé đi luôn trong ngày, tiếc là không cướp được vé, chỉ đặt được vé ba ngày sau.

Nhà Hoàng Duy Dịch ở trong tỉnh, cũng gần, vì lười dọn hành lý nên nấn ná thêm một ngày, hôm sau mới về.

Đến chiều hôm sau, trong phòng chỉ còn lại hai người.

"Cô đơn quá, đi ăn nhà ăn cũng chẳng có ai tranh giành với tôi nữa rồi." Tưởng Càn thở dài.

"Không tốt à?" Hề Phong tiếp lời.

"Tốt thì tốt, nhưng cứ nghĩ đến chuyện thi xong rồi mà vẫn lãng phí ba ngày thanh xuân ở trường là thấy phí hoài ba ngày thanh xuân." Tưởng Càn tung đòn tấn công bằng những lời vô nghĩa.

Hề Phong cười cười, không nói gì.

Tưởng Càn thò đầu ra nhìn, Hề Phong đang ngồi trước bàn chơi game, tai nghe đeo trên cổ bật âm lượng to nhất, thi thoảng còn nghe thấy tiếng Chu Lương Nguyên hú hét như sói tru. Chán quá, Tưởng Càn hắng giọng, hét toáng lên: "Chu ơi! Cậu đang ở trường hay về nhà rồi!"

"Vãi chưởng? Tưởng Càn?"

"Tôi đây!"

"Anh Phong, cậu bật loa ngoài cho tôi đấy à."

"Ừ, tôi nghe thấy hết rồi!"

"Tôi đang ở nhà, người tốt nào thi xong mà lại không về nhà chứ!"

125.

Tưởng Càn cũng vào game, Hề Phong mời vào đội, ba người hội ngộ suôn sẻ, Tưởng Càn cuối cùng cũng không phải gào rách cả cổ nữa.

Chu Lương Nguyên: "Sao cậu vẫn ở trường thế?"

Tưởng Càn: "Haizz, không cướp được vé, vé tuần thi còn khó cướp hơn cả vé về quê ăn Tết, làm gì mà lắm sinh viên thế không biết?

Chu Lương Nguyên: "Đáng thương."

Tưởng Càn: "Hề Phong cũng đang ở phòng mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!