115.
Hôm sau Tưởng Càn hẹn Trương Cảnh Đông đi đ.á.n. h cầu với em gái kia.
Nghe Trương Cảnh Đông bảo, em gái này mới kết bạn mấy hôm trước, hai người hẹn nhau đi đ.á.n. h cầu vào tuần thi, gọi là kết hợp làm việc và nghỉ ngơi cho sang mồm. Tưởng Càn còn thấy lạ, hỏi Trương Cảnh Đông, mày bảo không tiếp nữ cơ mà? Trương Cảnh Đông cầm vợt cầu lông, vẻ mặt cũng hơi phức tạp: "Em ấy chủ động kết bạn với tao, nhiệt tình lắm, từ chối cũng ngại."
Tưởng Càn trố mắt: "Vãi chưởng, mày có biến rồi! Không phải bảo giới thiệu cho tao à?"
Trương Cảnh Đông trợn mắt: "Biến gì mà biến, không quen thật mà."
Đến sân cầu lông thấy em gái đang đợi ở chỗ hẹn, em gái mặc đồ thể thao, buộc tóc đuôi ngựa cao gọn gàng, trông xinh phết. Em gái chưa nhìn thấy hai người, đang cúi đầu xem điện thoại.
Tưởng Càn huých tay Trương Cảnh Đông, ra hiệu cho nó lên chào hỏi trước.
Trương Cảnh Đông nhìn lại: "Chẳng phải bảo giới thiệu cho mày à, mày lên đi."
Tưởng Càn cạn lời: "Lên thì lên, tên gì ấy nhỉ?"
Trương Cảnh Đông quên béng mất, lướt lại lịch sử trò chuyện: "Tiểu Cát, cụ thể tên gì thì không biết."
116.
Tưởng Càn bước lên hai bước, mở lời trước: "Chào bạn, là Tiểu Cát đúng không?"
Cô gái quay đầu lại, nhìn thấy Tưởng Càn thì cười tươi: "Chào đàn em, cậu là Trương Cảnh Đông à?"
Tưởng Càn cười xua tay, chỉ vào Trương Cảnh Đông đi sau lưng: "Trương Cảnh Đông là nó, em là Tưởng Càn. Là đàn chị à? Năm mấy rồi ạ?"
Tiểu Cát chào hỏi cả hai người: "Năm ba rồi, hơn hai em hai tuổi."
Ba người trò chuyện vài câu xã giao bình thường, kiểu như năm nhất chắc nhiều tiết lắm nhỉ, năm ba có nhàn hơn không, cuối kỳ thi mấy môn này nọ. Cuối cùng mới vào việc chính, Tưởng Càn hỏi: "Chị mới tập chơi à?"
Tiểu Cát gật đầu: "Mới tinh luôn."
Mới tinh cái khỉ mốc.
Hơn nửa tiếng đồng hồ, Tưởng Càn đ.á.n. h mà tức anh ách, người này rõ ràng là đến để khoe trình "hành gà" mà, ai mà tin chị ta là người mới tập chơi chứ? Giao cầu thì không đỡ được, đập cầu thì lực mạnh như kiểu Tưởng Càn với chị ta có thù gi. ết cha không bằng. Nhưng đối phương là con gái, Tưởng Càn không tiện nổi nóng, lấy cớ nghỉ ngơi một lát để đổi người.
Trương Cảnh Đông tuy không vào sân nhưng đứng ngoài nhìn rõ mồn một.
Tưởng Càn hạ giọng: "Cạn lời, chịu thật."
Trương Cảnh Đông tặc lưỡi: "Sơ suất quá, tao cũng không ngờ bà ấy đến để hành gà."
Tưởng Càn ngồi phịch xuống: "Mày chơi với bà ấy đi, tao không chơi nữa."
117.
th* d*c mười phút mới bình tĩnh lại được, Tưởng Càn lôi điện thoại ra xem, WeChat không có tin nhắn chưa đọc nào.
Không phải chứ, sao lại không có tin nhắn chưa đọc nào?
Tưởng Càn còn cố tình chọn lúc Hề Phong không ở phòng để lén lút chuồn ra ngoài, cậu ta đã chăm chỉ học hành được gần hai ngày rồi, hôm nay tự dưng biến mất, sao chẳng ai hỏi xem cậu ta đi đâu thế nhỉ!
Sân cầu lông ồn ào, tiếng cười nói xung quanh cứ chui tọt vào tai, càng nghe Tưởng Càn càng không tĩnh tâm nổi.
Nhịn nửa ngày, cuối cùng gửi một tin vào nhóm chat ký túc xá.
Tưởng Càn: "Tối nay ăn gì, lát nữa tao mua về cho."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!